Friday, February 20, 2009

Obama warns mayors not to waste stimulus money


WASHINGTON – Invoking his own name-and-shame policy, President Barack Obama warned the nation's mayors on Friday that he will "call them out" if they waste the money from his massive economic stimulus plan.

"The American people are watching," Obama told a gathering of mayors at the White House. "They need this plan to work. They expect to see the money that they've earned — they've worked so hard to earn — spent in its intended purposes without waste, without inefficiency, without fraud."

In the days since the White House and Congress came to terms on the $787 billion economic package, the political focus has shifted to how it will work. Obama has staked his reputation not just on the promise of 3.5 million jobs saved or created, but also on a pledge to let the public see where the money goes.

His budget chief this week released a 25,000-word document that details exactly how Cabinet and executive agencies, states and local organizations must report spending. It is a system meant to streamline reports so they can be displayed on the administration's new Web site, Recovery.gov.

Using his presidential pulpit, Obama demanded accountability, from his friends in local government as well as his own agencies. He said the new legislation gives him tools to "watch the taxpayers' money with more rigor and transparency than ever," and that he will use them.

"If a federal agency proposes a project that will waste that money, I will not hesitate to call them out on it, and put a stop to it," he said. "I want everyone here to be on notice that if a local government does the same, I will call them out on it, and use the full power of my office and our administration to stop it."

Miami Mayor Manny Diaz, who leads the U.S. Conference of Mayors, said he welcomed Obama's warning.

"Absolutely. We get called out every day at the local level," Diaz said, drawing laughs from other mayors in a gathering with reporters on the White House driveway. "We have plenty of constituents who will be doing that before the president does."

Mayors of both parties said they appreciated the invitation to meet with Obama, Vice President Joe Biden and a handful of Cabinet secretaries. They cautioned, though, that the stimulus plan will only work if leaders at the state level direct the money to their cities in a clear, timely way.

The economic plan will inject a sudden boost of cash into transportation, education, energy and health care. Beyond new spending, it aims to aid people through a package of tax cuts, extended unemployment benefits and short-term health insurance help. The cost will be added to a growing budget deficit.

Obama said government leaders have asked for the "unprecedented trust of the American people."

"With that comes unprecedented obligations to spend that money wisely, free from politics and free from personal agendas," he said.

The president did not specify how, exactly, he would call out one of his own agencies or a local government about wasteful projects.(huề vốn)

Saturday, December 13, 2008

MERRY CHRISTMAS & HAPPY NEWYEAR 2009


Thân chúc các ông bạn già XNL Nông Nghiệp một mùa Giáng Sinh thật dzui và một năm 2009 khỏe mạnh, an lành và hạnh phúc. Cầu phước được may, cầu tài có lộc. Riêng bác Quý, năm rồi sanh Mạc quý tử , năm 2009 sẽ sinh Mạc công chúa!!!
Ludovic Nguyễn

Monday, November 24, 2008

Who should be the PRESIDENT


he or him

Chú cần phải cẩn thận, anh kỳ vọng rất nhiều nơi chú! và chắc chú hiểu anh muốn gì rồi! còn không thì...

I want to be the PRESIDENT, not HIM!

Phải chi 4 năm về trước em nghe lời thằng thầy bói ở Bolsa, thì giờ này em và Đại Ca cả hai đều vinh hiển, ngu quá - chúc mừng Đại Ca, đừng quên em!

Tôi Hứa!

Thursday, November 13, 2008

LÁ SỐ TỬ VI CỦA OBAMA!


Đã lâu lắm rồi, cũng phải chục năm có dư, tôi không còn cái thú vui xem số tử vi nữa! Có lẽ, phần vì công việc làm ăn bận bịu chẳng có thời giờ, nhưng cái chính vẫn là tại bà xã rầy rà hoài làm phát chán. Theo bả thì ngồi đăm chiêu nghĩ ngợi hàng giờ trước cái lá số trông như ông cụ coi chán làm sao, dù có xem đúng "phóc" đi nữa cũng vẫn là làm chuyện "ruồi bu", vừa mất thời giờ, vừa khổ sở nặn đầu bóp trán tính toán tới lui, có khi còn bị giảm thọ vì "tiết lộ thiên cơ" hổng chừng... (lo gì, nếu đoán trúng mới bị giảm thọ, còn đoán... trật thì hổng sao hết, có khi còn được tặng rượu XO!)
Tính tôi hay ngang (chỉ với vợ), lại ưa làm chuyện "ruồi bu", nhiều khi vợ vặn hỏi tại sao, tôi thường trả lời nhát gừng, "Because I can!" (Tại vì tôi làm được!), làm nàng thêm điên tiết, nhưng cãi cọ với vợ hoài cũng làm "nhụt khí anh hùng", riết rồi thấy chán luôn những việc mình thường ưa thích! (Trừ cái vụ nằm coi "football" à nha, lại vô mùa nữa rồi, vừa coi "College" vừa coi "NFL", ngày 4 tháng 8, đã thiệt!)
Bữa nay, đi làm về sớm, quởn nằm bật TV coi tin tức CNN chút xíu, bỗng thấy bà con trên tin tức bu lại ca om sòm, "Happy birthday to you! Happy birthday to you! Happy birthday to... Obama!", mới hay cái ông thượng nghị sĩ da đen này bữa nay ăn sinh nhật thứ 47 của chả (tuồi ta mình là 48 rồi).
Tôi chợt nẩy ra ý nghĩ, "Ủa, bữa nay vô tình biết được ngày sanh của cha này, chả lại đang tranh cử tổng thống coi bộ năm ăn năm thua lắm, sao không thử xem tử vi chả coi có vô được Tòa Bạch Ốc cú này không?"
Thiệt ra, tôi cũng rành chuyện chính trị Mỹ vì đọc báo Mỹ coi tin tức CNN mỗi ngày. Nhưng tôi lại rất ghét bàn chuyện chánh trị (và tôn giáo) vì kinh nghiệm sống cho thấy nóí chuyện đó chỉ đưa tới tranh luận cãi cọ xuông chẳng đi tới đâu! Tính tôi thấy sao nghĩ sao nói vậy, đôi khi vô tình làm người gợi chuyện chính trị (để dò la phe phái quan điểm coi phải phe ta không!) bực mình để bụng, như chuyện bầu cử chẳng hạn, có ngu mới không biết đứa thắng cử thì vợ con, anh em, phe cánh nó nhờ. Nó lại giầu sẵn ăn tới đời chít cũng không hết, chỉ cần thêm quyền thế danh vọng cho sướng đủ bộ, còn mình ăn cái giải gì mà chuốc vô thân ba cái vụ tranh luận tào lao rồi sanh hiềm khích lẫn nhau cho mệt! Nó lại lo thân nó phe nó cho giàu thêm, còn mình ai hông làm mà có ăn? Bộ lo kiếm ăn lo mất "job", lo trả tiền nhà tiền "bill" hàng tháng, tiền học con cái chưa đã sao? Không thấy chung quanh hàng chục ngàn người mất việc, mất nhà, mất bảo hiểm sức khỏe cho gia đình, đang phải chui rúc sống trong xe... bộ mình ngoại lệ chắc, không lo sao được! Đâu phải cứ nghĩ hễ mất "job" thì dựa vào con để ăn "welfare" làm tiền mặt vẫn sống ung dung, đâu có đủ, còn liêm sỉ nữa, để đâu?
Nói cho vui vậy thôi, chứ tôi vẫn biết sách có câu, "Sống chết ở Trời, giàu nghèo có số, và công danh chẳng phải muốn mà được". Tôi lại nhìn cuộc đời ở Mỹ dưới con mắt thực tiễn và vô tư của một nhà xã hội học (tốt nghiệp xã hội học mà lị), một người thuộc chủng tộc thiểu số, một anh tỵ nạn VN chống cộng, và một viên chức công lực kỳ cựu của Mỹ.
Do đó, khi cư xử với mọi người mọi sắc dân tôi luôn luôn quan tâm và tôn trọng họ như những con người, những đứa con do Thượng Đế sinh ra, nhưng có thêm cha mẹ, anh em, vợ con. Cái con người bằng xương bằng thịt biết thế nào là đói khát, tật bệnh, đau khổ, lo âu, yêu ghét, ước mơ, hạnh phúc, tội lỗi, lý tưởng, và đôi khi dám hy sinh thân mình cho lẽ sống lẽ phải... rồi cuối cùng là một cái chết không thể tránh! Ước mong sao họ cũng đối xử với tôi hệt như vậy, cái con người mong manh một ngày sẽ lụi tàn đó. Tôi lại hãnh diện mình là người Á Châu... xấu xí và ốm nhách, vậy chứ có khi còn ít bị xã hội Mỹ kỳ thị hơn Mỹ đen và Mễ. Tôi luôn nhắc nhớ mình đến Mỹ sống là vì đất nước tôi bị đế quốc bán đứng cho Tầu cộng hơn ba mươi năm trước, và với tư cách một viên chức công lực tận tụy với nghề nghiệp (dù chỉ để mưu sinh và nuôi vợ con), làm sao tôi có thể hành xử nhiệm vụ một cách tuyệt đối công bằng nếu tôi mang chút tính khí kỳ thị trong tâm tư? Điều này chắc chắn không thể có và không thể chấp nhận được!
Theo tôi, người mình ở Mỹ thường có khuynh hướng "trọng (thành ra quí) Mỹ trắng, sợ (thành ra ghét) Mỹ đen, khinh Mễ (thành ra chê bai), và ganh tỵ... đồng hương (thành ra dò hỏi)". Có thể, vì ông cha mình xưa bị Tây đô hộ hơn 80 năm mà thành cái nếp cho tới ngày nay chăng? Bọn Tây trắng xưa lại dùng đám lính đánh thuê "Lê Dương" đem sang đàn áp dân các thuộc địa, mà trong số đó không ít là lính Tây đen tuyển mộ từ Phi Châu. Bọn này man rợ chẳng thua gì Tây trắng, nhưng vì hình dáng bề ngoài đen đủi to lớn dễ sợ nên ông bà mình cảm thấy sợ mà ghét hơn, thế thôi! Còn chuyện khinh Mễ và ganh tỵ đồng hương xin miễn bàn ở đây vì không phải là mục đích của bài viết này.
Bên Mỹ, đám đen, do cha ông bao đời làm nô lệ nên ít nhiều vẫn còn mang tính khí mặc cảm tự ti mà khó vươn lên trong xã hội, thành ra có một số lớn giới trẻ uất ức sinh ra du thủ du thực nhất là trong các thành phố lớn như New York và Los Angeles. Đám này hay lên tin tức hằng ngày do trộm cắp cướp bóc, bắn giết, băng đảng, bán ma túy... và đứng hạng nhì về số lượng trong tù (hạng nhất vẫn là Mỹ trắng, hạng ba mới đến Mễ), nên bà con ta lại càng sợ và không ưa hơn. Cho nên, trong kỳ bầu cử TT này, bạn bè và lối xóm đồng hương của tôi, mười người ngồi tán dóc thì hết chín nói ủng hộ McCain (còn có chịu cất công đi bầu hay không lại là chuyện khác, hơn nữa tỉ số người Việt và Á Châu ở Mỹ quá nhỏ, khó ảnh hưởng nổi vụ bầu cử TT Mỹ, nhất là tại bang Cali!), chứ ai lại chọn Mỹ đen, phần lớn có thể cũng là vì lý do sâu xa nói trên chăng? Cũng không phải ngẫu nhiên mà bà con mình ở Mỹ đa số ủng hộ Đảng Cộng Hòa. Họ nói đảng này diều hâu khoái chiến tranh, thích làm bá chủ thế giới, và chống cộng hơn!
Còn nhớ TT Nixon hông, diều hâu số một, cho B52 oanh tạc Hà Nội tanh banh sắp sửa xin đầu hàng thì... ngừng, vì đã gửi Kissinger đi đêm sang Bắc Kinh rồi, giả bộ làm dữ lấy tiếng để lừa phỉnh đồng minh VNCH mà thôi! Nói chi thêm đau lòng, Dân Chủ hay Cộng Hòa gì cũng cá mè một lứa, hễ cái gì đem lợi cho bọn tư bản Mỹ là chính phủ Mỹ, TT Mỹ nó bán đứng đồng minh liền, có riêng gì xứ mình bị bán đứng đâu, Tưởng Giới Thạch của Đài Loan, Vua Shah của Iran, Saddam của Iraq... xưa cũng là "bạn" của Mỹ vậy! Nay mình bám lấy lý do khi xưa Mỹ bán đứng VN làm dân tộc mình đau khổ, thì bây giờ Mỹ chẳng nên "bán đứng" cái chính phủ hiện nay ở Iraq bằng cách rút chân ra khỏi cuộc chiến sa lầy ở đó, đúng là nói chuyện lãng nhách. Nước Mỹ, dân Mỹ có bị "bán đứng" đâu mà nó phải suy nghĩ xa xôi giống mình! Lịch sử đã chứng minh rành rành mà sao không thấy, Obama hay McCain mà lên TT thì ông nào cũng rút quân ra khỏi Iraq liền, kinh tế thì suy đồi còn tệ hơn năm 1991, thâm thủng ngân sách thì gần 400 tỉ, mắc mớ gì mà phải đi "thương vay khóc mướn" cái thằng Iraq mắc dịch xa xôi kia! Còn cuộc chiến tranh ở đó thì hoàn toàn vô nhân phi nghĩa, vu cáo Saddam có vũ khí hóa học, nhẩy vô đánh chiếm nước nó, kiếm không ra vũ khí hóa học, không xin lỗi thì thôi, còn đem treo cổ nó luôn coi như chuyện đã rồi, đúng là kiểu hành xử của đám cao bồi, nào khác gì bọn phát xít quân phiệt ngày xưa mà không mau mau sửa sai cho lẹ... Dân Mỹ lại đang la lên, "It's the economy, Stupid!" (Lo kinh tế đi, đồ ngu!).
Thôi trở lại vụ xem số Obama kẻo lạc đề...
Xem số tử vi cho một người thì không khó, chỉ kẹt cái không biết cha này sanh giờ nào mà mò mới khổ! Nếu điện thoại hay email hỏi đàn em chả thì chắc không xong rồi vì có thể chả sợ bị "voodoo" (thư ếm bùa ngải) kiểu Phi Châu mà từ chối trả lời là cái chắc. Còn coi trên mạng thì thấy có ai đó đưa lên một tờ khai sanh tên Obama đẻ giờ Tuất. Phiền cái là tờ khai sanh này không có số hồ sơ gốc, lại không có đóng mộc gì ráo, chắc lại có đứa chơi xấu làm giả đưa lên mạng để gây nghi ngờ cho bà con chắc má chả đẻ chả ở... Kenya, Phi Châu quá, vậy thì đâu được quyền ứng cử TT Mỹ! Bàn rộng cho vui thôi, chứ Bộ Ngoại Giao Mỹ biết thừa má chả chưa bao giờ tới Kenya, cũng chưa từng có "passport" cho tới khi đẻ ra chả. Chưa hết, thời nay Mỹ "ba lô" bụi đời ở VN cả đống, có đẻ rơi một hai đứa sau lăng lão Hồ, thì má nó vẫn là con Mỹ chính cống khoái đi bụi đời chứ có tội gì đâu, rồi có ngày nó cũng làm TT Mỹ được chứ chơi sao, nếu hên mà đẻ nhằm giờ con Dơi, ủa! con... Giời (Thiên Tử) mới đặng!
Còn theo tử vi thì một ngày có 12 con giáp giờ, từ giờ Tí đến giờ Hợi. Mỗi múi giờ là hai tiếng đồng hồ, thí dụ sanh giờ Tí là sanh trong khoảng 11 giờ đêm ngày hôm trước đến 0 giờ 59 phút sáng của ngày hôm sau, sanh giờ Sửu là trong khoảng 1 giờ sáng đến 2 giờ 59 phút sáng, và v.v.
Nhưng trước tiên tưởng cũng nên nói qua về tiểu sử của Obama xem sao, rồi từ đó mình mới có một số dữ kiện căn bản mà đem so đo với mười hai lá số ngày đó coi có cái nào trùng hợp với hình tướng và "lý lịch" của chả không. Cũng nhân đó tìm coi có lá số nào làm TT không, nếu có là chả đầy hy vọng (trên trái đất có sáu tỷ người cho hơn ba trăm ngàn lá số, còn riêng số chả có xác xuất 1 phần 12 ở đây), còn không thì McCain vô chứ còn ai nữa!
Nghe đâu ông già chả đến Mỹ du học cuối thập niên năm mươi dù đã có một vợ bốn con ở Kenya rồi. Ồng học đại học Hawaii, năm 1960 vồ ngay một em sinh viên Mỹ trắng thích của lạ cùng trường, để được ở lại Mỹ. Năm sau đẻ chả ở Hawaii. Khi chả được hai tuồi, cha mẹ ly dị (cũng dễ hiểu thôi, thời ấy em trắng mà lấy anh đen thì xã hội đàm tiếu và cha mẹ ẻm xấu hổ biết mấy!). Ông già chả bèn cưới một em Mỹ khác, đen trắng hổng rõ, đem về Kenya đẻ thêm hai đứa nữa. Sau đó, ổng tạm bỏ em này về ở lại vợ lớn (giống tui) nhưng cũng không quên lăng nhăng thêm với một em đen địa phương đẻ thêm một đứa nữa (dân Phi Châu đa số theo đạo Hồi năm thê bẩy thiếp là thường, đã thiệt! Phải chi tôi được đẻ ở Congo thì tuyệt!)
Còn má chả sau khi ly dị, lại được một anh sinh viên du học khác (cũng đạo Hồi) từ Nam Dương tới chụp liền (ai hổng khoái thẻ xanh!) Khi chả lên sáu, bị má và ông dượng đưa về Nam Dương sống, nơi má chả đẻ thêm đứa con gái. Năm lên mười, chán sống ở Nam Dương, chả đòi về Hawaii ở với ông bà ngoại. Ít lâu sau, chán mấy anh Hồi giáo, má chả cũng bỏ anh chồng sau mà về lại Hawaii luôn. Bị cha ruột bỏ luôn không nhìn, mẹ có chồng khác, chả được ông bà ngoại Mỹ trắng cắn răng nuôi dưỡng tới mười tám. Cũng may, ở Hawaii đa số là dân Á Châu không mấy ai quan tâm về màu da, nên thời niên thiếu của chả cũng êm đềm, trừ cái mối hận lòng bị cha ruồng bỏ mà thôi!
Sau khi tốt nghiệp trung học ở Hawaii, Obama sang Cali học trường đại học cộng đồng ở Los Angeles hai năm trước khi chuyển lên trường Đại Học Columbia. Sau khi tốt nghiệp đại học Columbia, chả theo học trường luật Harvard rồi tốt nghiệp tiến sĩ luật hạng tối ưu ở đó.
Năm 2004, tại đại hội Đảng Dân Chủ, chả lên đọc diễn văn ca tụng gà nhà là Thượng Nghị Sĩ Kerry lúc bấy giờ đang tranh chức TT Mỹ. Bài diễn văn quá hùng hồn làm chả nổi tiếng như cồn không thua gì Tiến Sĩ King, nhờ vậy mà năm ấy chả trúng cử chức thượng nghị sĩ liên bang luôn. Rồi thì chưa xong một nhiệm kỳ nghị sĩ, chả lại được đảng đề cử ra tranh chức TT với ứng cử viên McCain của Đảng Cộng Hòa, ngầu thiệt!
Nghe nói, năm chả lên mười (1971), ông già chả có đến thăm con một lần một. Về sau, bị xe đụng chết ở Kenya (1982). Năm chả hai mươi tám (1989), mới ra ngoại quốc lần đầu, chả ghé chơi Âu Châu một tuần, rồi về thăm Kenya hai tuần nhận họ hàng bên nội, nơi chả có năm anh em và một chị cùng cha khác mẹ (một ông chết 1984 trước khi chả qua kiếm). Còn má chả chết vì ung thư buồng trứng (1995), đứa em gái cùng mẹ khác cha của chả hiện đang làm cô giáo ở Hawaii. Khi ở Kenya, nhìn thấy nấm mộ cha mình, chả quyết định tha thứ cho cha, nhưng chẳng bao giờ nhận anh em với đám đen cùng cha khác mẹ. Chả chỉ công nhận đứa em gái cùng mẹ khác cha ở Hawaii mà thôi!
Tướng chả thanh tao văn vẻ cao nhòng ốm nhách, lại có nốt ruồi trên má như TT Diệm của mình hồi xưa (thường là cách hoạnh phát hoạnh phá), theo đạo Tin Lành, hiện có vợ và hai con gái nhỏ. Tài cán tới đâu thì chưa thấy, nhưng cái khiếu ăn nói lý sự hùng hồn mấy tiếng đồng hồ liền không cần bài bản diễn văn, cộng thêm cái dáng dấp phong thái uy nghiêm như một thủ lãnh (xuất thân hạng nhất từ trường Luật Harvard ngành Hiến Pháp mà lị), đang thu hút hàng chục triệu dân Mỹ dồn tiền dồn phiếu cho chả, rồi "hạ thủ" luôn bà cựu đệ nhất phu nhân Mỹ trắng Hillary Clinton, để dành được sự đề cử của Đảng Dân Chủ mà tranh ghế TT với McCain của Đảng Cộng Hòa!

Bây giờ, sang phần xem lá số của Obama. Ông ta sinh ngày 4 tháng 8 năm 1961. Theo lịch Ông Đồ của VNI, đây là ngày 23 tháng Sáu năm Tân Sửu. Có người viết ông ta sanh ngày 3 hoặc 4 tháng 8. Chắc ăn là cứ theo TV Mỹ.
Vì không thể biết chính xác Obama sanh giờ nào, nên tôi chỉ còn một cách là lấy... 13 lá số của ngày 4 tháng 8 năm 1961, rồi coi xem trong 13 lá số đó có múi giờ nào mà đương sự được... ở Tòa Bạch Ốc không. Chuyện này không phải dễ, nhưng cũng khá lý thú để khám phá lắm!
Lá số giờ Tí. Theo lá số này mệnh thân của đương sự ở cung mùi không có sao chính tinh, cho nên phải dùng hai sao Cự Đồng ở cung thiên di (đối cung) làm sao bổn mạng mà định hình tướng. Đây là cách "Nhật Nguyệt Tinh Minh" là cách của các đại quan thân cận bên vua trong hoàng cung. Tuy nhiên, người có sao Cự Đồng và Hóa Lộc thì thường lùn mà to ngang hay ít ra cũng to lớn bệ vệ mắt lớn lưng dầy râu tóc rậm rạp, mà chả thì ốm nhách cao nhòng vậy là hổng phải rồi. Hơn nữa, số này văn võ toàn tài thường là tướng lãnh nhà binh thăng giáng bất ngờ, có thể vào nhà trắng làm cố vấn, bộ trưởng (như Tướng Colin Powell hay Alexander Haig chẳng hạn) chứ không có chân mạng đế vương như George W. Bush, ngố thấy sợ mà vẫn làm TT hai cú! Đúng là ông Trời oái oăm thiệt, cho ai nấy hưởng, kêu ai nấy dạ mà...
Lá số giờ Sửu. Số này mệnh có sao Tử vi ở cung ngọ gặp toàn sao dữ chiếu về, chỉ làm lang băm nghèo rớt mồng tơi, cung phúc đức lại kém, cỡ bốn bốn lăn đùng ra chết vì bệnh ung thư ruột già! Ai kêu chỉ thích ăn thịt thà, không ăn rau muống, cà pháo!
Lá số giờ Dần. Số này mệnh có sao Thái âm hãm địa tại cung tỵ dù được Tuần Triệt án ngữ cũng chẳng khá hơn, lại thêm sao Tướng Quân ngộ Triệt không tàn tật thì khoác lác chẳng ra gì! Thân cư quan lộc có Thái Dương hãm địa chỉ là thường nhân, no cơm ấm áo là may rồi, làm gì được nghị sĩ, TT mà bàn!
Lá số giờ Mão. Số này mệnh có hai sao Liêm Phủ ở cung thìn, rất kỵ Tuần Triệt, nên chỉ là thường nhân. Thân cư thiên di có sao Thất Sát hãm địa hội toàn sát tinh cho thấy một đời người ương ngạnh và cô độc. Cha mẹ tuy có giàu quyền thế, nhưng bản thân chỉ đủ ăn. Cung quan lộc có Vũ Tướng Đà Không hội toàn sát tinh chỉ làm thợ sắt thợ rèn. Phiền cái cung phúc đức không tốt nên sống có ba mươi, ai kêu trời mưa không nằm coi "football", đi đâu chi cho Thiên Lôi "dợt", vậy là... chôn rồi!
Lá số giờ Thìn. Số này mệnh có sao Thiên Đồng tại cung mão hội Quí Ân, Tang Hổ, Song Lộc, Phi Liêm là người đức độ tài giỏi uyên bác. Thân cư tài bạch có Cự Nhật đắc địa, Mã Lộc, Quyền Sinh Vượng là nhà kinh doanh giàu có lớn tay trắng làm nên. Cung quan lộc không thấy làm chính trị hay... nghị gật gì hết!
Lá số giờ Tỵ. Số này mệnh có sao Thất Sát Thiên Hình Kiếp Sát đồng cung ở dần đúng ra là sĩ quan tác chiến cấp tá tại mặt trận, uy danh khiếp vía quân thù. Chỉ hiềm bị thêm hai sao Không Hồng ở mệnh mà hỏng. Ông này nhân đức ăn chay trường và sợ vợ nhất mực. Cung quan lộc vì vậy cũng đổi, chẳng lính tráng gì hết, lại thành bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ suốt ngày sửa vú sờ eo, đã thiệt!
Lá số giờ Ngọ. Số này mệnh thân ở sửu có sao Thiên Lương đắc địa, gặp Thái Tuế Hoa Cái Quí Ân đồng cung, cũng là cách "Nhật Nguyệt Tinh Minh" nhưng là số ở tại hoàng cung được muôn người đến se sua chầu chực, cực kỳ quí hiển! Lại được các quí tinh Tả Hữu, Thai Tọa, Tứ Linh, Quan Phúc, Quyền Lộc, Tướng Ân hội chiếu, là cách phú quí tột bực cho nên hình tướng cũng khác! Người có số này, thân hình thon cao, vẻ mặt thanh tú khôi ngô dễ nhìn, tính tình nhân hậu, rất thông minh, văn tài lỗi lạc, ăn nói lý luận hùng hồn, thường là luật sư, giáo sư đại học, trước khi quí hiển.
Trời đất! sao coi bộ giống cha Mỹ đen này quá vậy cà!
Để thử coi cung quan lộc có tốt không. Quan lộc có sao Thái Dương đắc địa hội Tả Hữu Quí Ân Quan Phúc Song Lộc, nội Tướng Ấn, ngoại Binh Quyền. Riêng hai sao dữ Kiếp Không tọa thủ ở cung quan chủ sự hoạnh phát hoạnh phá (ý nói tột đỉnh vinh quang nhưng không lâu bền) lại lâm đắc địa thành ra tốt nhiều hơn xấu! Còn hai sao Tuần Triệt án ngữ ở cung quan dù có làm lu mờ phần nào sự thành công của đương sự và khắc chế tính bất thường của Kiếp Không, nhưng không đủ sức đè bẹp nổi các sao Quan Phúc Quí Ân (Phúc Tinh) phù trợ cho cung quan này! Phải chi cung quan lộc của McCain được cách này thì chả rung đùi rồi!
Còn cung phúc đức có sao Thiên Đồng đắc địa ở mão, công danh hơi muộn nhưng chắc chắn được hưởng phúc thọ lâu dài, dù họ hàng bà con anh em ly tán tứ xứ chẳng ra chi...
Cung phụ mẫu thì quá tệ, cha mẹ mạnh ai nấy lo đời mình chẳng quan tâm ngó ngàng gì đến con cái!
Cung thê có sao Cự Môn đắc địa, gặp Lộc Mã đồng cung, rất nể vợ, nhưng vợ là người đảm lược tài giỏi làm vượng phu ích tử.
Cung con cái được hai đứa gái, sau còn một!
Còn vận hạn của lá số này tính từ đại hạn 45 đến 54 tuổi rất tốt nhờ sao Thái âm đắc địa ở cung dậu hội toàn quí tinh phúc tinh, công danh đến tột bực như hổ ở rừng sâu chẳng gì ngăn trở được! Còn tiểu hạn năm nay 48 tuổi (2008) lưu tại cung thê cũng tốt luôn, có sóng gió mấy rồi cũng thành công nhờ cách Lộc Mã nói trên.
Nay xin xem tiếp các giờ sanh còn lại trong ngày 4 tháng 8 năm 1961. Coi cho đủ bộ vậy thôi chứ làm gì một ngày mà có tới hai ông ở hoàng cung!
Lá số giờ Mùi. Số này mệnh cư tại tý có hai sao Liêm Tướng hội Song Hao Kiếp Không Đà Hỏa Riêu Y, là dân cờ bạc hút sách, thường làm nghề đồ tể hàng thịt... chẳng có gì đáng bàn!
Lá số giờ Thân. Số này mệnh thân có sao Cự Đồng, Hóa Lộc Lộc Tồn Thiên Mã Kiếp Không, mắt lớn lưng dầy râu ria bặm trợn chuyên nghề buôn bán nhà đất... Giờ này còn ai mua bán nhà cửa gì nữa, vậy là khổ rồi!
Lá số giờ Dậu. Lại thêm một ông hàng thịt hay làm nhà đòn, chán mớ đời!
Lá số giờ Tuất. Cung quan lộc có sao Thái Dương Thái Âm tọa thủ là công chức cấp nhỏ! Đây là giờ sanh của Obama, theo cái giấy khai sinh không đóng mộc trên mạng. Chắc trật lất rồi. Số này làm sao thành Thượng nghị sĩ nổi.
Lá số giờ Hợi. Lại thêm một ông ăn tục nói phét! Loại này ở đâu hổng có...
Như đã nói ở trên, từ 9 giờ tối tới 10 giờ 59 đêm là giờ Hợi của ngày 4 tháng 8 năm 1961. Biết đâu má chả lại quởn đẻ chả vào khoảng giữa 11 giờ tới 12 giờ đêm hôm đó, thì vẫn là ngày 4 tháng 8, nhưng là giờ Tí của ngày 5 tháng 8 năm 1961 rồi. Vì vậy, tôi phải liếc sơ qua giờ Tí của ngày hôm sau coi sao. Hổng sao hết! Số này là số du đãng ma cô, giết người như ngóe nhưng sau rồi cũng bị... tử hình!
Vậy nếu Obama sanh đúng ngày 4 tháng 8 năm 1961, chả không thể sinh giờ Tuất như mà phải là giờ Ngọ.

Bà xã tôi trước kia từng tuyên bố sẽ bầu cho Hillary (cùng cánh phụ nữ& vùng lên mà lị), nay Hillary ra rìa, ẻm bèn chuyển qua McCain. Ẻm lý luận rằng McCain từng chiến đấu ở VN và bị bắt làm tù binh ở Hà Nội hơn năm năm, vì vậy ẻm sẽ bỏ phiếu cho chả để tỏ lòng biết ơn người cựu anh hùng phi công Hải Quân Mỹ.
Còn tôi, cũng như nàng, tôi đang mang ơn hàng trăm ngàn "McCain" khác! Những "McCain" cha chú, đàn anh, bạn đồng ngũ, những người đã nằm xuống cho quê hương tôi trong cuộc chiến tranh thương hận đó, những người đang lê lết tấm thân già nua thương phế tật trên các vỉa hè ở VN hiện nay, những người từng sống đọa đày trong các trại cải tạo nơi rừng thiêng nước độc hàng chục năm, nay đang sống âm thầm câm nín đâu đó những ngày già biệt xứ& Tôi muốn "bầu" cho họ một tấm lòng, một chút tình, môt câu nói biết ơn, nhưng chẳng thấy ai có "điều kiện" hay "cao vọng" ra ứng cử TT cả! Còn cái ông McCain Mỹ này, có bẩy căn nhà, 100 triệu đô trong băng, hơi đâu ổng biết đến tôi hay biết đến lòng biết ơn sâu xa của tôi đối với ổng& "Lính mà em, ông thầy kêu uýnh đâu thì mình uýnh đó chứ trông gì ơn nghĩa nơi dân lành vô tội!" tôi thường ca cẩm với vợ đời lính tụi tôi ngày xưa là thế đó.
Qua mười ba lá số nói trên của ngày 4 tháng 8 năm 1961, có một lá số rồi sẽ "làm vua", mà ứng nghiệm chỉ trong năm nay thôi và chẳng bao giờ nữa (trừ phi hai ông Nam Tào Bắc Đẩu đang la lên "Thiên cơ bị lộ rồi, phải sửa lại sổ Thiên Tào thôi!) Dù sao, tôi vẫn tin định mệnh đã an bài rồi, còn bầu bán gì nữa!
Chắc hôm 4 tháng 11 này tôi sẽ lái xe đi Las Vegas chơi một ngày từ sáng sớm quá, để tránh mấy cha hàng xóm qua kiếm chuyện gây gổ, "McCain vô rồi, nhậu đi nhậu đi, Ha! Ha!"

QUÂN NGUYỄN
8/14/2008

Friday, November 7, 2008

Sinh Hoạt Xóm Nhà Lá NN

HÀ LỘI MÙA NÀY



Hà Nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông, chân em run ngâm trong nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng...

Hà Nội mùa này chiều không có nắng
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, giờ không thấy bờ...

Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân.

Hà Nội mùa này phố cũng như sông
Cái rét đầu đông, chân em thâm vì ngâm nước lạnh
Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố
Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng...

Hà nội mùa này người đi đơm cá
Phố vắng nước lên thành con sông
Quán cóc nước dâng ngập qua mông
Hồ Tây, tràn ra Mỹ Đình

Hà Nội mùa này lòng bao đau đớn
Ta nhớ đêm nao lạnh đôi tay
Cho đến đêm qua lạnh đôi chân
Giờ đây, lạnh luôn toàn thân

EO ƠI HÀ LỘI PHỐ




Nhạc: PHÚ QUANG
Lời: TS RÂU
Tặng những ai yêu Hà Lội và nhớ về cơn mưa lũ, ghét quá!




Em ơi Hà Lội phố
Ta còn em vì kẹt xe. Ta còn em vì nước lũ.
Con đường vắng ào ào cơn mưa đổ,
Em đứng chờ ai, đến sửa xe dùm…
Ta còn em, cây bàng ngập ngang nửa thân
Ta còn em, mất guốc lội đi bằng chân…
Lội trong dòng sông vừa dâng, bùn dơ nhão nhoét
Nước bốn bề xe đi không nổi
Chưa tan chiều, sao mà kẹt đám đông ra ...?
Ta còn em, đầu phố đứng kêu ca
Nhìn từng đứa dắt xe qua, lao xao chửi thề
Người nghệ sỹ đói meo mò ra phố
Bỗng ước mình lại có được một con đò…!
Eo ơi Hà lội phố…
Em mà đi, còn kẹt mưa, Em còn đây, cùng rác rữa
Con đường lắm người chờ xe cứu hộ,
Em đứng gọi ai, mất điện giữa đường….
Ta còn em, áo quần bùn lấm tèm lem.
Bên nhà quen, góc phố người đứng nhìn xem
Nhìn xem dòng sông tràn lên, màu đen nước cống...
Tiếng tát chậu trong căn nhà ngập
Suốt con đường, vẫn còn kẹt cứng ôtô....
Ta còn em, một mình bên hàng hiên
Và từng bao rác trôi nghiêng, Nôn nao buồn miệng
Trời còn mưa, quanh em còn ngập nữa
Chợt chuột trôi về nổi da gà....
Eo ơi Hà lội phố…vẫn còn em, đội trời mưa
Cũng đành thôi, lội qua phố….!

Wednesday, November 5, 2008

A Good Story After the US Election


While walking down the street one day a **US** senator is tragically hit by a truck and dies.

His soul arrives in heaven and is met by St. Peter at the entrance.

'Welcome to heaven,' says St. Peter. 'Before you settle in, it seems there is a problem. We seldom see a high official around these parts, you see, so we're not sure what to do with you.'

'No problem, just let me in,' says the senator.

'Well, I'd like to, but I have orders from higher up. What we'll do is have you spend one day in hell and one in heaven. Then you can choose where to spend eternity.'

'Really, I've made up my mind. I want to be in heaven,' says the senator.

'I'm sorry, but we have our rules.'

And with that, St. Peter escorts him to the elevator and he goes down, down, down to hell. The doors open and he finds himself in the middle of a green golf course. In the distance is a clubhouse and standing in front of it are all his friends and other politicians who had worked with him.

Everyone is very happy and in evening dress. They run to greet him, shake his hand, and reminisce about the good times they had while getting rich at the expense of the people.

They play a friendly game of golf and then dine on lobster, caviar and champagne.

Also present is the devil, who really is a very friendly guy who has a good time dancing and telling jokes. They are having such a good time; that before he realizes it, it is time to go.

Everyone gives him a hearty farewell and waves while the elevator rises. The elevator goes up, up, up and the door reopens on heaven where St. Peter is waiting for him.

'Now it's time to visit heaven.'

So, 24 hours pass with the senator joining a group of contented souls moving from cloud to cloud, playing the harp and singing. They have a good time and, before he realizes it, the 24 hours have gone by and St. Peter returns.

'Well, then, you've spent a day in hell and another in heaven. Now choose your eternity.'

The senator reflects for a minute, then answers: 'Well, I would never have said it before, I mean heaven has been delightful, but I think I would be better off in hell.'

So St. Peter escorts him to the elevator and he goes down, down, down to hell.

Now the doors of the elevator open and he's in the middle of a barren land covered with waste and garbage.

He sees all his friends, dressed in rags, picking up the trash and putting it in black bags as more trash falls from above...

The devil comes over to him and puts his arm around his shoulder.

'I don't understand,' stammers the senator. 'Yesterday I was here and there was a golf course and clubhouse, and we ate lobster and caviar, drank champagne, and danced and had a great time. Now there's just a wasteland full of garbage and my friends look miserable. What happened?'

The devil looks at him, smiles and says.......

'Yesterday we were campaigning. Today you voted.

Why Obama won?


Barack Obama’s sweeping victory as president of the United States sends him to the White House to face what may be the worst national financial crisis since the time of Franklin Roosevelt’s election in 1932.
Obama won on his own terms, strategically and symbolically. He rolled up a series of contested states, from Colorado to Virginia, long out of Democratic reach. And his victory reflected the accuracy of his vision of a reshaped country. Racism, much discussed, turned out to be a footnote, and African-American turnout was not unusually high. Instead, Obama drew his strength from an array of racially mixed, growing areas around cities like Orlando, Washington, Indianapolis, and Columbus on his way to at least 334 electoral votes.
“Even as we celebrate tonight we know that the challenges tomorrow will bring are the greatest of our lifetime: two wars, a planet in peril, the worst financial crisis in a century,” Obama told a crowd of more than 100,000 in Chicago’s Grant Park.
The assembled crowd had been strangely silent through the evening, even as Obama shut the door for McCain by winning New Hampshire and Pennsylvania, and even after his victory in Ohio pointed toward a landslide, seemingly unwilling to accept or believe the impending victory.
Only at 11:00 p.m., when CNN declared that Obama had surpassed 270 electoral votes, did the crowd roar in approval.
"This victory alone is not the change we seek — it is only the chance to make that change," Obama said, standing between two bulletproof glass walls.
McCain, speaking in a somber concession speech outside the Phoenix hotel where he married his wife, declared that he had done what he could.
"I don't know what more we could have done to try to win this election," he said.
Calling Obama "my president," McCain vowed to work with him to help repair a nation facing profound challenges at home and abroad.
"These are difficult times for our country, and I pledge to him tonight to do all in my power to help him lead us through the many challenges we face," McCain said.
After booing Obama's name and offering a few jeers, the crowd came to recognize the history in the evening when McCain paid tribute to the nation's first black president by recalling his own favorite commander-in-chief.
"A century ago, President Theodore Roosevelt's invitation of Booker T. Washington to dine at the White House was taken as an outrage in many quarters," McCain recalled. "America today is a world away from the cruel and prideful bigotry of that time. There is no better evidence of this than the election of an African-American to the presidency of the United States."
For the first time, claps and even a few cheers were heard from the dejected crowd.
Obama’s win came with Democratic gains in the Senate and House, though his broad victory — he swept swing states ranging from Indiana to Ohio to Virginia — was perhaps even more dramatic than his party’s success in congressional races. Obama and other Democratic leaders quickly signaled their awareness of the risk of overreaching, with Obama avoiding any claim of partisan victory, and Senate Majority Leader Harry Reid going further.
"This is a mandate to get along, to get something done in a bipartisan way. This is not a mandate for a political party or an ideology,” Reid told Politico.
As grand as the symbolism of Obama’s victory was, it was also a victory for his steady, corporate campaign management. The campaign’s early decision to play on a more ambitious map than other Democratic nominees was the source of his mandate. And the result closely mirrored the PowerPoint presentation his campaign manager, David Plouffe, pitched to sometimes-skeptical audiences of reporters and donors.
McCain’s campaign blamed larger forces for their candidate’s defeat.
“We were crushed by circumstance,” communications director Jill Hazelbaker said after McCain’s speech. “The economic crisis was a pivotal point in this race.”
External factors aside, McCain and his campaign also lagged far behind Obama in every key metric — money, organization, discipline — and failed to embrace Obama's organizational model or the technology it borrowed from the private sector.
Earlier campaigns had celebrated their technological prowess, but in Obama’s cutting-edge campaign, new political technology was implemented and came of age, evidenced by its vaunted fundraising machine and its “Houdini” computer system, which enabled the campaign as late as Tuesday afternoon to identify and bring to the polls a last wave of supporters who hadn’t yet voted.
The coalition Obama assembled proved as modern as the technology his campaign employed.

In his clear-cut victory, Obama became the first Democrat to win a majority of American votes since Jimmy Carter’s 1976 election. He won states just months ago thought to be impregnable to his party, places that just four years ago went for President Bush by double-digits: Virginia, Indiana, and North Carolina among them.
Indeed, Obama won in all regions of the country but the Deep South, piling up big wins in the perennial Democratic bulwarks on both coasts and making deep inroads into New South states, the industrial and agricultural heartland and the fast-growing Rocky Mountain West.
But perhaps most spectacularly, he found victory with a multiracial coalition that has the makings of a formidable political base of power.
If his was the first 21st century campaign, his victory was powered by a new face of America: comprised of all ethnicities, hailing mostly from cities and suburbs, largely under 40 years old, and among all income classes.
As they emphatically proved by obliterating the presidential color line, many of these voters are not guided by traditional cultural attachment to race, religion or region.
What makes his victory so resounding, and so daunting for Republicans, was that he combined support from African-Americans, Jews, and young whites with other key groups. He also reversed President Bush’s advances with Hispanic voters.
Further, and even more worrisome for the GOP, Obama was dominant among self-described “moderate” voters, a 60 percent swath of Americans larger than either self-described liberals or conservatives.
This 21st century coalition allowed Obama to blow out McCain in cities and suburbs where Bush had narrowly won or lost by smaller margins four years ago, and to pull off narrow wins in Virginia, North Carolina, Florida, Indiana and Ohio.
He ran up huge margins in heavily-black cities and counties in each, but was able to edge out McCain thanks to big wins in populous, racially-mixed localities like Northern Virginia's Fairfax County (59 percent), Charlotte’s Mecklenburg County (62 percent), Orlando’s Orange County (59 percent), Indianapolis’s Marion County (64 percent) and Columbus’s Franklin County (59 percent).
The coalition underscored the theme that made Obama famous in 2004, and one that he returned to in his victory speech, citing his support from “young and old, rich and poor, Democrat and Republican, black, white, Latino, Asian, Native American, gay, straight, disabled and not disabled — Americans who sent a message to the world that we have never been a collection of Red States and Blue States: we are, and always will be, the United States of America."

Ben Smith, Jonathan Martin Ben Smith, Jonathan Martin – Wed Nov 5, 2:37 am ET

Tuesday, November 4, 2008

It 's Election Day! Tuesday, November 4, 2008


Đi Bầu, rủ nhau đi bầu, tay cầm lá phiếu tự do, loay hoay chưa biết bỏ cho anh nào, bỏ cho , bỏ cho anh nào!
Cùng nhau đi bầu, chung xây sức mạnh cộng đồng Việt Nam.

(thông báo này được bảo trợ bởi XNL-NN)

Sunday, November 2, 2008

Càng về khuya anh càng đái đêm

Gửi đến mấy ông bạn gìa XNL, nửa đêm thức giấc không biết làm gì... thì đi ĐÁI ĐÊM!!!

Many nightly, bathroom visits reduce bladder cancer risk: study Heidelberg

Sleeping uninterruptedly through the night is considered healthy. But a new
study shows that multiple nightly visits to the bathroom can help keep a person healthy.
Researchers in the United States have discovered noticeably reduced risks of
Bladder cancer among people who have a strong need to urinate during the night.
People who go to the bathroom at least twice nightly reduce their risk of
cancer risk by around 40 per cent for men and around 50 per cent for women and were more marked among smokers than non-smokers.
The study was conducted on 884 bladder cancer sufferers and 996 without the
cancer by the National Cancer Institute in Bethesda, Maryland and has been
published in the International Journal of Cancer (Volume 123 (7)), according to the German Cancer Research Centre.
According to the German cancer centre, the US researchers believe that the
cancer risk increases when the bladder is exposed to cancer- causing agents in the urine for a prolonged period.
But multiple trips to the bathroom during the daytime have no effect on the
risk of contracting bladder cancer, they found.

TS Doctor có License

Friday, October 31, 2008

Ca Dao Chết Thằng Tây Đen


Sáng trăng chiếu trải hai hàng
Bên anh 'xập xám', bên nàng 'tiến lên'!

Nhìn ông tui thấy ông già
Nhìn bà mới thấy bà già hơn ông!

Nhớ hôm bụi chuối sau hè
Giỡn chơi chút xíu, ai dè.... có con!

Trẻ em thường thích ở trần
Nhưng mà người lớn.... trần truồng thích hơn!

Trên trời mây trắng như bông
Ở dưới cánh đồng... mông trắng như mây!

Gió đưa cành trúc la đà
Già mà dê gái gọi là già dê.

Trên đồng cạn dưới đồng sâu
Chồng cày vợ sắm hột xoàn đầy tay

Khôn ba năm dzại một giờ
Biết vậy dzại sớm khỏi chờ ba năm

Lời nói không mất tiền mua
Tha hồ mà nói đừng thua câu nào

Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em hút thuốc lào cũng xinh

Ðồng vợ, đồng chồng,... con đông mệt quá.
Một ngựa đau cả tàu bỏ chạy

Còn thời lên ngựa bắn cung
Hết thời xuống ngựa lấy thung bắn ruồi

Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một nồi

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh bán cúc nuôi gà

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Cưới nhau về tắt thở càng nhanh

Ði đâu cho thiếp theo cùng
No thì thiếp ở, lạnh lùng thiếp dzông.

Lên chùa thấy bụt muốn tu
Về nhà, ngó vợ, muốn xù em luôn

Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện cãi om sòm

Nhà sạch thì mát,
Bát sạch... tốn xà bông

Ðầu tôm nấu với ruột bầu
Chồng ăn phải gật cái đầu ...khen ngon !

Nhà Thơ Phông Tên Xóm Vzạn Chài
Halloween 2008