Wednesday, October 3, 2007

Lettre openning au groupe de XNL

Bonjour XNL;
Aujourd’hui je ne sens bon et veux écrire en français. Quelque chose n’est pas correcte svp me pardonnent !!

Comment allez vous, le week-end viendra bientôt et tous vous des types êtes prêt. Quoi qu’il en soit, d’abord, je veux dire quelque chose à mon ami, Quy accroché par imper, nous sommes si désolé pour votre perte et ne pouvons pas être honorés à la cérémonie. Je souhaite qu’elle ait passé loin dans paisible. Adieu…. une femme magnificient, maman affectueuse. Après, je prévois que "Người Đi Lên Dốc" servent d’équipier est prêt. Ce vendredi sera jour significatif. La limousine vous ramassera des types à l’aéroport à temps et le chef Jason Pena d’être heureuse et honneur à pour nous servir. Tout est prêt et nous aurons une nuit merveilleuse et le voyage, tous le nous sont des gagnants et bonheur. Vous des types êtes impressionnant. Dieu nous bénissent.
Ludovic Nguyen

Friday, September 28, 2007

Chia buồn

Mẹ vỗ về tôi cả cuộc đời
Không màng cực nhọc đổ mồ hôi
Thương con tha thiết đồng lai láng
Lòng mẹ rạt rào nước biển khơi
Âu yếu giọng hò tươi khoé mắt
Dịu dàng tiếng hát mát vành môi
Quên ăn bỏ ngủ vui kham cực
Lo lắng gian nan chẳng thốt lời !



Nhận được tin buồn cụ bà Vũ Thị Ái, thân mẫu của bác Mạc hùng Quý, đã mãn phần và về với nước Phật.
Xóm Nhà Lá Nông Nghiêp xin chân thành
chia buồn với bác Mạc Hùng Quý và tang quyến.
Nguyện cầu hương linh cụ bà Vũ thị Ái sớm được bình an trong cõi niết bàn.

Thành kính phân ưu

Thursday, September 27, 2007

Người đi lên dốc - Part 2

Nhận thư của mấy bác mà quá bận rộn nên đến hôm nay mới có được ít thư giãn, cố gắng viết vài hàng thăm gửi mấy bác, xin đại xá!!
Được tin bác Thọ lại khăn gói quả mướp theo con về thăm “bác” mà lòng em nôn nao!! Như vậy đất cờ hoa vẫn không tạo được sự hấp dẫn với ông Tây nhà đèn hay là bác Thọ vẫn luyến tiếc một ít gì của một thời thuộc địa, về thăm Anamite vẫn thích hơn và tình quê hương hơn là thăm bọn đế quốc Mỹ!! vì mày mà chúng ông phải lưu vong! Không biết khi nào hai bác mới ghé thăm chúng em được. California có gì lạ không em!! dạ thưa, California của chúng em có những cái độc đáo trải dài từ Nam lên Bắc, đó cũng là chính tại sao “Xóm Nhà Lá Nông Nghiệp” đã chọn làm tụ điểm!! California cuả chúng em phải hơn Paris của bác nhiều lắm, nào là Café Factory, Lover!!, Lồng đèn Đỏ, Paloma! M& Tôi, rồi Kit Kat!!!! Ôi thôi lạ lùng lắm, đi qua đi lại là sưng rốn ngay. Đặc biệt San Jose có nhiều nơi trữ tình lắm, hai bác chỉ cần ghé qua 1 lần thể nào cũng gợi nhớ ngày xa xưa, ngày mà bác hay xách chiếc Vét sì Pa chạy khắp nẽo đường đất nước, chúng em cũng khốn khổ với chiếc xe này của bác và chiếc Bì ghét sì Tôn của bác Trường. Nhắc lại một vài kỷ niệm thật xa xưa!!

Cái đẹp của Cali đã được đạo diễn Ludovic Nguyễn chọn làm ngoại cảnh trong tuyển tập phim bộ “Người đi lên dốc”. Phim bộ Tập 1 đã được quay tại San Jose như các bác đã biết, đến cuối hồi một thì lạị phải coi hồi hai để biết tiếp!! thế mới ly kỳ!! Hiện giờ đòan ekip đang chuẩn bị cho cuộc hành trình tập 2 vào ngày thứ Bẩy, 6 tháng 10 năm 2007, sẽ được quay tại thủ đô của thế giới cờ bạc, đó là Las Vegas!!! đất của ánh đèn và đêm thức ngày ngủ. Xin tiết lộ với máy bác, trước khi chính thức vào tập 2, ekip tài tử và đạo diễn sẽ quay một đọan mở màn tại một nhà hàng lộng lẫy 5 sao rưỡi tại Orange Hill Restaurant, Nam California, đây là một điểm trữ tình, ngồi đây quý vị sẽ nhìn thấy toàn thể thành phố quận Cam, cũng như bác Thọ leo lên Eiffel Tour nhìn xuống thành phố Paris; đúng 5 giờ chiều ngày thứ Sáu, chiếc Air Force 2 chở phái đoàn diễn viên đáp xuống phi trường riêng của cố tài tử John Wayne, sau đó sẽ được đoàn xe Limousine Benz đón ngay tại sân bay phi trường và đưa thẳng về đây, chương trình sẽ bắt đầu vào lúc 9:00 tối, đây là một sự chuẩn bị thật công phu và tốn kém, đó là điểm nổi bật và sáng giá của ekip “Người đi lên dốc”, nếu so sánh với các tài tử gạo cội khác của Hollywood hay tài tử Kiều Chinh của Việt Nam, mà chị vẩn phải dùng hệ thống “Xe Đò Hoàng” để đi đóng phim!! Ngày lên đường, vì có một số ngoại cảnh cần quay, nên ekip sẽ xử dụng hệ thống Limousine Benz và một chiếc xe địa hình SUV to đùng tương tự như xe địa hình SUV mà chị Laura Bush vẫn dùng để đi chơi xa!!
Theo chuơng trình, ekip sẽ lên đường vào sáng thư Bẩy và sẽ cư ngụ tại hệ thống khách sạn vĩ đại Circus Circus!! Đây là nơi mà khi còn sinh tiền, Frank Sinatra vẫn hát dạo hàng đêm ở đây!! Theo như chương trình, thì ban ngày và chiều tối Ekip sẽ quay một số scene tại những hệ thống Casino 5 Stars đứng hàng đầu tại đây như Bellagio, Mandala Bay, MGM, Paris, Wynn, Venetian, Caesar Palace, vv..vv, và đến khuya trong tinh thần thư giãn ekip sẽ được tự do đi "kéo máy" hay "Toa&Moi”!!
Đây chỉ là vắn tắt sơ qua về chương trình, đạo diễn Ludovic xin nhắn với các diễn viên chuẩn bị sẵn sàng vì thời gian đã gần kề; xin yêu cầu các diễn viên cố gắng "bảo trọng", mọi "sự cố" đều không được chấp nhận!!
Xin các bác ở xa nhớ theo dõi thường xuyên, Tập 2 có thể nói là tập sáng giá và ưng ý nhất của đạo diễn Ludovic Nguyễn, nhắn nhỏ với các bác Trường Ruồi, bác Quý Củ Chi, Bác Huyên "Leo". Còn riêng bác Đức Cóp, thì sau tuyển tâp phim bộ này đạo diễn dự tính sẽ quay tiếp một tuyển tập đầy nước mắt và nước mũi lòng thòng, do bác Đức Cóp thủ vai chính!! tựa đề cho bộ phim này đạo diễn Ludovic chưa thể cho biết được!! thật ly kỳ và nước mắt!!

Saturday, September 22, 2007

Hà Nội 36 Phố Phường - Phố Sung Sướng!!


10h tối thứ sáu 31/8, trong vai một “dân chơi” từ Sài Gòn ra cần thuốc men và dụng cụ “tăng cường bản lĩnh đàn ông”, theo sau Văn, người bạn “thổ địa” ngoài Hà Nội, chúng tôi tấp vào một góc tối của phố Hàng Chiếu cạnh đầu phố Đồng Xuân, nơi có vài phụ nữ bắt ghế ngồi ngay ra đường như hóng mát.
Vừa thấy chúng tôi rà xe đến, một phụ nữ trẻ đứng dậy hỏi: “Anh giai cần món gì chúng em có cả, thuốc nam hay thuốc nữ?” Ra vẻ sành điệu, tôi trả lời: “Thuốc nam, nhưng tìm thứ nào ngon ngon một chút, mấy thứ quen xài hết rồi”.
Ôm một bọc nhỏ trước ngực, chỉ chờ thế người bán liền lôi ra một lọ thuốc ghi nhăng nhít nhiều dòng chữ tiếng Hoa và cái tên Tây Sildenafil mà tôi loáng thoáng đọc được trên lọ: “Vậy anh giai xài Viagra đen đi, 120.000 đồng một viên, bảo đảm”.


“Trước nay chỉ có Viagra xanh, làm gì có Viagra đen”, tôi nói. “Viagra xanh xưa rồi, hàng đen mới xịn, chúng em bán cho nhiều người dùng rồi, ai cũng khen!”. Như để chứng minh, người phụ nữ mở chai thuốc, đổ ra bàn tay vài viên thuốc sậm màu và nói: “Không êm cứ ra bắt đền chúng em”.
Thấy tôi ngần ngừ, người phụ nữ nói: “Hay là anh xài thuốc nữ vậy, bảo đảm không màu, không mùi, không vị. Anh cứ đổ lọ thuốc vào một ly nước cam rồi ngoáy ngoáy chút xíu cho mấy em uống, 10 phút sau là được”. Một người đàn bà khác đứng cạnh nói xen vào: “Nhưng cũng phải vuốt ve chút xíu cho thuốc mau tác dụng, phụ nữ mà, không phải như nam giới hễ muốn là được”.


Tôi hỏi giá bao nhiêu, người bán đáp: “Ống thì 80.000 đồng, chai 200ml 600.000 đồng”. Chê đắt, chúng tôi liền lên dắt xe quay đi. Người phụ nữ nói theo: “Khi nào cần, mấy anh cứ gọi em, ở đâu chúng em cũng mang hàng đến tận nơi”. “Vậy cho số điện thoại đi”, tôi nói. Không ngần ngại, người phụ nữ liền kêu chúng tôi lưu số 09135073… và cho biết mình tên là Hải.
Bỏ đi 15 phút sau vòng lại, lần này chúng tôi tìm đến một phụ nữ lớn tuổi bắt ghế ngồi sâu trên lề đường. Lần này chúng tôi tìm mua… bao cao su. Người bán hỏi: “Cậu em muốn hàng gì, “mắt mèo”, “độn đầu”, “vòng bi” đều có cả. Cậu em đứng tuổi, có vẻ lãng mạn, thôi dùng loại rung vậy nhé!”.


Nói xong bà lôi từ bọc ra một “sản phẩm” rồi hướng dẫn chúng tôi cách sử dụng: “Cứ đeo vào rồi bấm vào phía dưới là nó rung ngay. Loại này nhiều người chuộng lắm, 80.000/cái, nhưng… xài được nhiều lần!”. Thấy chúng tôi trố mắt không tin, bà Hương nói: “Thật mà, thì giá nó đắt, người Việt Nam mình phải dùng nhiều lần cho kinh tế chứ!”.


Câu chuyện của chúng tôi bị cắt ngang bởi một chiếc xe Piaggio phóng tới tìm hàng. Con phố tối om, nhưng tôi có thể dễ dàng nhận ra trên xe là 3 cậu nhóc mặt búng ra sữa, chỉ độ 14-15 tuổi. Không thể tin được, nhưng đó là sự thật. Dường như là khách hàng quá quen thuộc, cậu nhóc cầm tay lái móc ra vài tờ bạc đưa cho người bán, nhận hàng rồi vòng xe bỏ đi khỏi.


Tôi thắc mắc: “Bọn nhóc mua gì vậy?”, bà Hương đáp: “Hàng xịt, một lọ 60.000 đồng. Cậu thấy chưa, mua bán phải nhanh nhẹn như thế chứ có ai nhì nhằng như cậu mãi!”. Ra vẻ bực mình, nhưng bà Hương cũng kềm lại rồi hỏi tiếp chúng tôi: “Hay là cậu chọn dụng cụ vậy, thích nam có nam, thích nữ có nữ”.


Tôi hỏi dụng cụ nữ, bà nói: “Búp bê cao 1 mét 60, 2 triệu đồng, bơm phồng dễ dàng. Nếu không thì chọn hàng nhỏ, 40 phân, 60 phân, từ 200.000 đến 400.000 đồng. Nhưng quyết định chọn mua, tôi mới đi lấy hàng và chỉ cách sử dụng”. Cho biết mình mang không đủ tiền, chúng tôi lên xe bỏ đi và nói sẽ quay lại sau. Người phụ nữ nói với theo: “Cần gì nhớ ra đây tìm Hương nhé!”.
Theo người hiểu biết, thoạt đầu “phố sung sướng” là một chợ vỉa hè chuyên bán tân dược lậu của người khuyết tật, đa số là người mù. Vài năm gần đây, có cầu ắt có cung, chợ biến tướng thành nơi chuyên cung cấp thuốc và dụng cụ kích dục cho giới ăn chơi, sa đọa. Như “tiếp tay” cho giới buôn bán hàng cấm, về đêm con phố không một bóng đèn đường, người bán, người mua cứ lúi húi dưới những tàn cây trao đổi hàng hóa và tiền bạc công khai.
Tôi hỏi Văn, sao địa phương không dẹp, cậu trả lời: “Dẹp sao được, người bán có vi phạm gì đâu mà bắt. Họ chỉ ôm bọc nhỏ vài ba chiếc bao cao su và thuốc men, công an đuổi, họ bỏ hàng chạy trốn, từ phố này sang phố khác, từ phường nọ sang phường kia”.


Và như thế, con phố ngắn chỉ độ trăm mét đã có một biệt danh tai hại, tội nghiệp cho cái tên Hàng Chiếu vốn gắn liền với khu 36 phố phường cổ kính Hà Nội. Ngày cũng như đêm, 4 mùa trong năm, “phố sung sướng” vẫn tồn tại, bất chấp những con số thống kê tình hình nhiễm HIV/AIDS tại Hà Nội có chiều hướng gia tăng, đặc biệt trong giới trẻ.
Sáng 1/9, tại văn phòng Tổ chức Y tế thế giới (WHO), bác sĩ Masami Fujita, chuyên gia phòng chống HIV/AIDS, cho tôi và những đồng nghiệp quốc tế biết một thực tế: “Vài năm gần đây người nhiễm HIV/AIDS ở Việt Nam có một số thay đổi về cơ cấu, đặc biệt giới đồng tính luyến ái nam đang gia tăng, tại Hà Nội tỉ lệ người nhiễm đồng tính nam là 9%, còn ở TP.HCM là 5%”. Sự biến đổi phức tạp này đang làm cho cuộc chiến chống HIV/AIDS trở nên khó khăn hơn, cần thêm nhiều nỗ lực hơn nữa từ bên trong lẫn bên ngoài.
Một nhận xét của WHO cuối năm qua về tình hình HIV/AIDS ở Việt Nam là “… những bằng chứng về tiêm chích ma túy và mại dâm trong nhóm thanh niên lao động nhập cư (từ 16-26 tuổi) tại Hà Nội cho thấy sự cần thiết phải có các chương trình dự phòng nhắm vào các hành vi nguy cơ liên quan đến tình dục và tiêm chích ma tuý không an toàn trong nhóm di biến động”.
Căng thẳng, phức tạp, cam go, cuộc chiến với HIV/AIDS là như thế. Trước khi rời Hà Nội tiếp tục hành trình tìm hiểu những dịch bệnh phát sinh và mới trỗi dậy ở châu Á-Thái Bình Dương, chiều 1/9, loanh quanh khu phố cổ mua ít món đồ làm quà, tình cờ tôi lại đến Hàng Chiếu và vẫn nhận ra bộ mặt Hải, Hương cùng nhiều phụ nữ khác đang ngồi ra ngoài lòng đường, mỗi người một bọc nhỏ trước ngực, tập trung tìm khách hàng.


Hà Nội đang vào thu dịu mát, nhưng sao con phố này lại quá nóng bức?

Theo Phan Sơn

Friday, September 14, 2007

Món Quốc Hồn Quốc Túy - Thịt Chó

Đã định không nói, nhưng không nói không chịu được. Ờ mà nếu ca tụng thịt cầy mà mang tiếng là thiếu văn minh thì mình cũng đành chịu cái tiếng thiếu văn minh vậy, chớ nói đến miếng ngon Hà Nội mà không nói đến thịt cầy, người ta quả là thấy thiếu thốn rất nhiều. Chỉ thiếu có một người, vũ trụ bao la hiu quạnh... huống chi lại thiếu thịt cầy thì còn vui sống làm sao? Thực vậy, có ai một buổi chiều lất phất mưa xanh, trời căm căm rét, mà ngả một con cầy ra đánh chén với đôi ba bạn cố tri mới có thể cảm thấy rằng không phải đời lúc nào cũng không đáng để cho người ta sống.
Rõ rằng là mình đương buồn muốn chết, người ủ rũ ra, mà “làm một bữa” vào, chỉ giây lát là “nó sướng tỉnh cả người ra”, không chịu được. Tôi có thể cam đoan với các anh: một người thất tình, muốn đi tự tử, nếu người ấy biết thưởng thức món thịt cầy, mà các anh lại mời y dùng chơi chút đỉnh rồi muốn đi chết đâu hãy chết, tôi có thể tin rằng mười bận thì chín bận ăn xong anh ta sẽ đổi ý định ngay.
Là vì đời có thịt cầy, thỉnh thoảng ăn chơi một bữa ta thấy nó cũng bõ để cho ta sống, mặc dầu có nhiều lúc cái kiếp con người còn khổ hơn cả cái kiếp con chó vài ba bực.
Lo cho con học, vợ hỏi tiền làm giỗ; phắc tuya đèn chưa trả; nhân tình dọa bỏ đi; cuối tháng, lại phải đến chủ nhà hỏi xem hắn có bằng lòng cho thuê nữa hay không... bao nhiêu nỗi lo âu khốn nạn làm cho lòng người ta day dứt!
Những lúc đó, ăn vàng vào miệng cũng không ngon. Ăn vàng vào miệng không ngon, nhưng ăn một miếng chả chó, ta lại muốn ăn hai để chờ món tái đem lên, ta vừa nhắm nhót vừa suy nghĩ trong khi đợi món dựa mận, chết chết! Sao nó ngầy ngậy, béo béo, ngòn ngọt mà lại có thể thơm đến thế!
Ta tự bảo: “Ờ mà, sống ở đời bất quá nhiều lắm cũng chỉ đến sáu, bảy chục năm là cùng. Mà trong sáu, bảy chục năm đó, ngày vui quá ít, lo âu, sầu não lại nhiều, thế thì tội gì lại chuốc phiền khổ vào người cho mệt!
Ngả con cầy ra đánh chén! “Sống ở trên đời, ăn miếng dồi chó, chết xuống âm phủ biết có hay không?”.Thôi thì được ngày nào hãy cứ biết chiều ông thần khẩu ngày ấy đã, sau ra sao sẽ liệu. Ấy thế mà chưa biết chừng ăn một bữa cầy vào, cái vận mình nó lại chuyển hung thành cát, chuyển đen thành đỏ thì lại càng hay, chớ có sao đâu?
Thật vậy, thịt cầy ở nước ta không phải là một món ăn như thịt dê, thịt lợn, nhưng nó lại còn là một niềm tin tưởng trong dân gian nữa.
Vận đương xúi quẩy, ăn một bữa thịt chó vào, người ta rất có hy vọng giải đen. Đánh bạc thua liền ba đêm, này! Ăn một bữa thịt chó, có người gỡ lại hết cả tiền thua, mà lại còn được thêm là khác. Thử hỏi trong tất cả các món ăn trên thế giới có món ăn nào khả dĩ lại di chuyển được vận hạn của con người đến thế hay không?
Nhưng dẫu sao, chuyện di chuyển vận hạn cũng là chuyện của tương lai huyền bí. Nói ngay chuyện thiết thực ở trước mắt mà chơi.
Một chiều mưa phiêu phiêu ở chốn đồng ruộng căm căm gió rét, không đi chơi đâu được, mà trải một cái chiếu lên thềm gạch ngô, đưa cay vài chén tửu, trước mặt có một mâm thịt chó làm đủ các món: chả, tái, cary, dựa mận, chạo, nem... riêng cứ trông thôi, ta cũng đã thấy lòng phiêu phiêu như mở hội rồi.
Thịt luộc đỏ tươi, bì vàng màu da đồng, đặt bên cạnh đĩa rau húng chó; vài dĩa riềng thái mỏng tanh; chả nướng, béo ngậy, màu cánh gián; đĩa bún trắng bong nằm cạnh những bát hầm dựa mận màu hoa sim; những liễn xào nấu với chuối “chưa ra buồng” thái con bài; những đĩa dồi tươi hơn hớn, miếng thì trắng, miếng thì hồng, miếng thì tím lợt, đôi chỗ lại điểm những nhát hành xanh màu ngọc thạch... tất cả tiết ra một mùi thơm làn lạt như mùi hoa đồng thảo lại ngồn ngộn như mùi thịt gái tơ... xin hỏi có ai mà chịu được, không thưởng thức một hai miếng làm duyên?Người chưa ăn bao giờ ăn thử một miếng lại muốn ăn hai, còn người đã biết ăn rồi thì phải nói rằng trông thấy thịt chó mà không được ăn thì buồn bã ủ ê, nếu không muốn nói là bủn rủn chân tay, bắt chán đời muốn chết.
Thôi, hãy xếp mọi thứ ưu phiền lại, cầm đũa “làm” mấy miếng đi, người anh em! Xin mời! Rượu này là thứ rượu sen cất ở Tây Hồ nhưng không xóc, uống vào một tợp mà như uống cả một làn sen ngào ngạt của Hồ Tây ngạt ngào vào bụng.
Nhắm một miếng dồi, lại đưa cay một tợp rượu, rồi khẽ lấy hai ngón tay nhón một ngọn rau húng điểm vào một vị hăng hăng, man mát cho tất cả cái bùi, cái béo, cái cay, cái mát, cái hăng quyện lấy nhau, anh sẽ nói với tôi cảm tưởng của anh ra thế nào... Quả vậy, nếu sau này, người ta chết xuống âm phủ mà không có dồi chó để ăn thì âu cũng là một mối hận thiên thu mà ta cần phải đề phòng ngay tự giờ.
Oc chó có tiếng là ngon, nhưng có ý vị, càng ăn càng thấy ngon thì chính là dồi chó. Sao mà lại có những người có óc vĩ đại lại đi nghĩ ra được cách làm một cái thứ dồi ngon lạ ngon lùng đến thế, một tổ hợp tiết tấu đến như thế, hở Trời?
Gắp một miếng chấm muối chanh, rồi đưa cay một hơi rượu, ta thấy tất cả tiết, sụn, lá thơm và đậu xanh ở trong miếng dồi nâng đỡ nhau, đoàn kết nhau thành một khối bất khả chia lìa, không những thấy ngon lành cho khẩu cái mà thôi, nhưng lại còn làm cho ta mát gan nở ruột vì cái đẹp tinh thần do sự nhất trí tạo thành.
Ai cũng đã ăn dồi lợn, và ai cũng ăn dồi của người Tây mà ta thường gọi một cách nôm na là “sốt sích”.Bằng thế nào được dồi chó, phải không ông? Dồi chó làm khéo thì cái ruột phải ken kỹ cho mỏng như tờ giấy, đến lúc ăn vào nó cứ giòn tan, không mềm lừ những tiết như dồi lợn, mà cũng không bã như rơmi kiểu dồi tây; nhưng nó nhuyễn lừ đi, nhai kỹ lại hơi sừn sựt, bùi béo nhưng không ngấy, ngan ngát nhưng không nồng mùi tỏi.
Nhưng muốn thưởng thức một món cầy thật cho nổi vị, ai cũng sẽ phải công nhận với tôi không có món gì “điển hình” hơn món chả.
Có một hôm trời lạnh bàng bạc màu chì, đứng tựa vào một hàng rào dâm bụt xanh, hoa đỏ, ta gọi một hàng thịt chó gánh đi qua mua một đĩa chả vào trong nhà nhắm rượu, cái ngon cũng đã “lẫm liệt” lắm rồi.
Vậy mà nói cho thực, cái ngon đó chưa thấm với cái ngon của một món chả do một người hiền nội trợ khéo chiều chồng đã làm ra, nó tinh khiết mà lại đủ vị hơn nhiều, ăn vào đến môi, trôi liền đến cổ, ôi, thơm phải nói là... điếc mũi!
Là bởi vì các tiệm thịt chó, cũng như những hàng thịt chó gánh rong, không thể nào làm các món thực công phu, thực đúng kiểu, theo như ý chúng ta mong đợi.
Muốn làm một món chả chó thật đúng với ý thích, người ta phải mất công phu nhiều hơn thế. Có thể bảo rằng ta phải tốn công phu y như thể nuôi chim yến đẻ.
Trước hết, không phải là cứ có tiền ra chợ mua bất cứ con chó nào về thịt rồi làm thành món mà ăn được cả đâu. Riêng một việc lựa con chó “dùng” được cũng là cả một sự tìm tòi, học tập công phu rồi. “Chó già, gà non”, câu nói cửa miệng của người ta là thế: ăn thịt gà tìm gà non mà làm thịt, chó phải là chó già mới thú.
Nhưng thực ra, theo những người giàu kinh nghiệm, thịt chó già thường nhạt nhẽo, mà ăn hơi bã. Muốn cho thực ngon, phải là cái thứ chó không già mà cũng không non - cái thứ chó “chanh cốm” trung bình từ hai năm tới hai năm rưỡi, cái thứ chó mà nếu các bà cho phép, ta có thể ví với các thiếu nữ dậy thì “xanh lên ngọn tóc, ngực căng vú đào”.
Song le, đừng tưởng chọn như thế mà đã đủ. Tuổi tác của con chó mới là một điểm mà ta cần lưu ý. Còn phải lưu ý nữa là bộ lông con chó, chớ không phải cứ là chó thì “hầm bà là” cả một lứa đâu.Theo các chuyên viên ăn thịt chó, sắc lông ảnh hưởng tới mùi vị của thịt rất nhiều. Cái giống chó “bẹc giê”, “pêkinoa”, cái giống chó “bát sê” cũng như giống “phốc”, nói tóm lại tất cả các giống chó tây phương, cấm có ăn thịt được.
Thịt cứ dai như chão rách, mà hôi quá, ăn không ra cái “thớ” gì. Chó ăn, phải chính cống là giống chó ta, không được lai căng một tí một li ông cụ.
Người Tàu thường cho rằng những người hen suyễn hoặc suy thận mà ăn thịt mèo đen, không có một cái lông trắng nào, thì bổ ngang uống rượu ngâm bách nhật hươu bao tử. Giống chó thì không thế. Cái anh chó mực không được trọng dụng như mèo đen.
Những người sành ăn thịt chó cho rằng nhất bạch, nhị vàng, tam khoang, tứ đốm, ngoại trừ ra đều “không trúng cách” cả - tuy vẫn biết rằng cứ ăn thịt chó, mà lại thịt chó ta, thì đã ngon chết đi rồi...Ấy đấy, trong bốn thứ chó bạch, vàng, khoang, đốm đó mà ta vớ được một anh giết thịt, nhất thiết ta không thể làm cẩu thả. Trái lại, phải cẩn thận từng li từng tí, mà có khi càng cẩn thận bao nhiêu thì lúc ngả ra đánh chén lại càng thấy thú vị bấy nhiêu.
Bởi thế, tôi đã từng thấy có những người thui chó tử công phu y như thể một nghệ sĩ đem hết tâm cơ ra để tạo nên một đứa con tinh thần lưu lại cho hậu thế.
Con chó giết rồi, rửa ráy sạch cứ như ly như lau, treo lên cho khô hết nước rồi mới thui. Thui bằng rơm. Thui cả con. Thui xong, đem ra mổ, cắt đầu, cắt chân để riêng ra, duy chỉ lấy bộ lòng, làm thực kỹ, gia giảm đậu xanh, hành tỏi thực thơm cho vào đấy, rồi lấy những cành lá ổi bọc thực kín con chó lại, bọc cho dày, ngoài lại phủ một lần lá chuối, dàn hậu mới lấy bùn quánh đắp ra phía ngoài cùng.
Đoạn bắc kiềng lên, đặt chó vào, chung quanh chất củi cho những đầu củi chụm vào với nhau ở phía trên, kiểu những cái “tăng” hướng đạo, rồi đốt, đốt cho cháy hết củi. Củi tàn, còn than cũng đừng bắc ra vội; cứ để âm ‘ thế, cho đến khi than tàn hẳn.
Nói thì dễ, nhưng làm trọn công việc đó cũng mất mấy tiếng đồng hồ. Những nghe mà sốt ruột. Nhưng thử tưởng tượng lúc gỡ bùn, giở lá chuối và lá ổi ra mà thấy con chó béo ngậy, cái da cái thịt óng a óng ánh, cách gì mà lại không bắt thèm nhểu nước miếng ra, đòi ăn kỳ cho chết thì thôi. Nhưng mà ăn ngay thì còn ra cái quái gì. Phí cả thịt đi: muốn nên miếng chả, còn là lắm chuyện. Riềng già giã cho thật kỹ, đấu với mẻ, gia thêm vào đủ mắm tôm, để đấy cho ba thứ cấu kết với nhau thành một khối chặt chẽ, rồi mới bóp vào với những miếng thịt thái không to không nhỏ, cứ độ vào một đốt ngón tay cái là vừa.
Đừng lấy ra ngay. Hãy ướp tất cả chừng vài tiếng đồng hồ rồi hãy lấy ra xếp vào một cái cặp chả, đặt lên trên than hồng mà nướng.
Này, nướng chả chó, kỵ nhất cái thứ than tây đấy nhé. Nướng bằng củi cũng không được. Phải nướng bằng than tàu, quạt liền tay cho đỏ, mỡ có rỏ xuống than đừng tiếc. Mỡ đó vào lửa, bốc lên thành khói, khói đó quyện lấy chả, tạo ra một mùi vị đặc biệt không tiền khoáng hậu, thơm phưng phức nhưng không thô, thanh thoát cao sang mà vẫn gần nhân loại. Một người đau bịnh nặng, nằm ở bên cửa sổ nhìn ra giàn hoa thiên lý, chợt ngửi thấy mùi thịt bò xào hành tây, có thể ngấy mà lợm giọng; một người có chứng nhức đầu tự nhiên thấy bay đến trước mũi mùi chả lợn nướng có thể thấy khó chịu vì mùi tuy thơm nhưng có ý hơi nóng; nhưng ngửi đến mùi chả cầy ngát trong gió hiu hiu, ta có thể chắc chắn là người khó tính đến mấy đi nữa cũng phải thấy như cởi gan, cởi ruột.
Gắp một miếng thịt đó, đừng ăn vội, hỡi người háu ăn ơi! Cứ từ từ, chầm chậm để làm khổ ông thần khẩu đã! Anh đưa miếng chả lên trước mắt mà xem: miếng thịt cứ săn lại như thịt một người lực sĩ, mà bóng nhễ bóng nhại một cách mới lành mạnh làm sao! Nó thơm quá đi mất thôi, anh ạ. Thơm quá chừng là thơm, thơm không phải chỉ làm khổ riêng khứu giác của những người ở trong nhà mà thôi đâu, còn làm khổ tất cả láng giềng, hàng xóm.
Ở cạnh những người ăn ngon như thế, mình lâu lâu mà không được “thưởng thức”, cũng có khi phải phát bực lên mà “ai oán” cho cái kiếp người không được mấy khi xứng ý...
Chả chó cũng như thịt luộc, ăn cho thật hợp giọng không nên chấm nước mắm, mà chấm với muối chanh. Ai thích cay, ăn vài miếng lại cầm cái cuống xanh của một trái ớt đỏ, cắn một chút, một chút thôi, rồi vừa ăn vừa suy nghĩ thì mình dù lãnh đạm với cuộc đời đến bực nào cũng phải thương hại cho những ai không biết thưởng thức mùi thịt chó!
Tài thế, sao mà cứ cái thịt ấy làm món gì ăn cũng cứ ngon ơ? Có thể anh không thích tái chó, đuểnh đoảng với món nem chạo, thấy món cari chó cũng ngon nhưng không thú vì nó không được thuần túy Việt Nam; nhưng đến cái món dựa mận thì nhất định cả trăm người ăn thịt chó đều phải công nhận đó là một món ăn... bất hủ!
Chẳng biết ông tổ nào nhà mình, trong một phút xuất thần, lại nghĩ ra một món kỳ tuyệt đến như thế được?
Tôi dám nói quyết với các anh rằng có nhiều lúc ngồi thưởng thức món đó, tôi đã từng ví với bản nhạc “Le Danube Bleu” của Johan Strauss(1), nó dìu dặt, khoan thai, cuồn cuộn một cách êm dịu, có đôi khi lại như nhảy nhót lên trong ánh sáng.
Ấy đấy, cái món dựa mận vào trong miệng nó cũng từa tựa như thế đấy. Thoạt mới dùng, ta thấy nó dìu dịu, hiền hiền, nhưng điểm mấy lá húng cho vào rồi đưa đi mấy lá bún trắng tinh, chấm với cái thứ nước quánh đặc một mầu đào mận, ta thấy nhạc điệu khác hẳn đi, khác nhưng từ từ, chậm chậm, theo thứ tự từng gam một, chớ không lỡ điệu, không đột ngột.
Khẩu cái ta như nhảy múa tưng bừng, có lắm lúc tưởng chừng như có cái gì sắp “hỏng kiểu”, làm cho ta hơi sợ; nhưng tài tình là chính lúc ta sợ như thế thì sự ngang trở uyển chuyển vượt qua một cách thần điệu và tạo nên một nét nhạc mới thần tình đến lạ lùng.
Song đừng tưởng rằng muốn hưởng một “nhạc điệu” như thế vào trong lòng mình là một công việc dễ dàng đâu.
Thực vậy, món dựa mận muốn ăn cho ra ăn, cần phải làm công phu rất mực, có khi còn công phu hơn cả món chả là khác nữa. Thịt chó thơm mà ngọt, thui vàng ngầy ngậy lên rồi, đem ra nấu dựa mận mà không quánh, đưa bát đựng dựa mận lên ngang mặt, nheo một con mắt lại mà không thấy nổi lên những rằn ri của bảy sắc cầu vồng, thế là chưa biết nấu.
Muốn có một bát dựa mận thật là gia dụng, ta cần phải chú ý đặc biệt tới ba thứ nòng cốt là mắm tôm, riềng và mẻ.
Mắm tôm phải là thứ mắm tôm “tiến”, lọc cho sạch; riềng giã thực kỹ, cần nhiều, kém thì không dậy mùi; mẻ cũng phải lọc đi lọc lại. Ba thứ đó trộn với nhau thực đều, gia thêm hành muối vừa độ, ướp với thịt chó sống, sau khi đã bóp kỹ rồi. Tất cả để đó, chừng một tiếng đồng hồ, chớ có đụng vào, rồi hãy lấy ra ninh.
Chó già ninh kỹ, chó non đun vừa tới. Nhưng dù là chó già hay chó non cũng vậy, điều phải nhớ là không bao giờ nên gia nước - dù là nước xuýt - riêng cái tiết chó đánh vào cũng đủ làm cho nổi vị lên rồi.
Nói đến tiết chó, ta cũng nên biết một chút về cách mổ chó thế nào cho lông tơ của chó không rụng vào trong bát tiết.
Thường thường, người ta cắt tiết chó như cắt tiết lợn. Song, những người cầu kỳ muốn tận hưởng một bữa thịt chó thực “ra trò” không chịu làm như thế, nhưng lại vẽ thêm ra một “mốt” xét ra cũng vô hại trong nghệ thuật “đả cẩu” ở nước ta; họ tìm đúng cái mạch máu lớn ở nơi giữa cổ con cầy mà cắt; máu ra, họ cho một ống tre con vào mạch máu đó và truyền tiết vào trong một cái liễn lau rửa kỹ càng.
Sự thực, tiết đó không đặc biệt gì hơn thứ tiết cắt thường, nhưng được một điều là không có lông tơ chó lẫn vào. Vả chăng, ai lại còn không biết rằng đối với các ông ẩm thực rỗi rãi thì giờ quá, làm một món ăn càng cầu kỳ, tỉ mỉ bao nhiêu thì họ vẫn thường tưởng tượng càng ngon miệng bấy nhiêu.
Trí tưởng tượng của người ta ẻo ọe y như người đàn bà trẻ đẹp: chiều thì thích, mà quên đi một chút thì “mặt lưng mày vực” ngay...
Chính cũng vì lẽ đó, có nhiều ông ở nhà quê làm dựa mận ngon chết đi được rồi, mà vẫn không chịu ăn ngay, lại còn cầu kỳ muốn cho nó phải “đông” mới thú. Mà ở nhà quê, thường thường không có tủ ướp lạnh thì mới biết làm sao đây? Đừng lo. Người sành ăn uống cầu kỳ cũng như người ghiền a phiến vậy.
Dựa mận mà xong đâu đó cả rồi, không đụng tới mà cho vào trong một cái hũ, bịt kín lại, lấy dây thép quấn chặt rồi trát bùn ở ngoài, lẳng xuống đáy ao một ngày một đêm mới vớt lên. Chao ôi, có cầu kỳ một chút kể cũng bõ cái công vất vả! Ăn miếng dựa mận đông đó, nó tỉnh người ra như con sáo sậu, ông Ba ạ. Lạ miệng, bùi, ngầy ngậy, thơm thơm...
Quái lạ đến thế là cùng! Thịt chó chất nóng, “sốt” thì lạnh, hai cái mâu thuẫn đó, ngồi mà nghĩ tưởng chừng như không thể nào dung hòa được với nhau; ấy thế mà ngờ đâu nó lại y như thể là đại số học vậy; hai cái “trừ” cộng với nhau thành ra “cộng”, lựa là cứ phải một âm và một dương!Có người đã nói thức ăn ngon mà chỗ ăn không ngon, không ngon; chỗ ăn ngon mà không khí không ngon, không ngon; không khí ngon mà không có bè bạn ăn ngon cũng không ngon. Câu đó đúng. Nhưng tôi muốn thêm vào “Tất cả đều ngon, nhưng ăn ngon mà không đúng thời tiết cũng không ngon nốt”.
Lắm lúc ngồi nhắp một chén rượu tăm cất ở Tây Hồ, thưởng thức một mình một đĩa tái chấm muối tiêu, chanh, ớt, tôi vẫn thường nghĩ hình như trời sinh ra thịt chó là để ăn riêng ở Bắc Việt, chứ không phải ở bất cứ đâu đâu. Từ tháng Tám trở ra, trời Bắc Việt nặng những mây mù, đìu hiu một ngọn gió hanh hao, lành lạnh, gợi nhiều niềm tưởng nhớ xa xưa.
Lòng mình không buồn não ruột, nhưng sầu nhè nhẹ và mình ưa cái sầu đó, bởi vì nó không hại người mà lại nên thơ. Đó, chính ở trong tâm trạng đó mà thưởng thức một bữa thịt chó thì không còn gì hợp lý, hợp tình, hợp cảnh hơn.
Lòng đương lạnh tự nhiên thấy ấm; đời đương bàng bạc bỗng tươi lên một nét đậm mầu. Một thức ăn mà có lúc thay đổi được cả nhân sinh quan của người ta, âu cũng là một cái lạ ít khi thấy vậy.Vì thế, nhiều khi ngồi trong nhà trông ra giàn thiên lý để cho lòng lắng xuống, tôi vẫn thấy cần phải tha thứ cho những nhà tu hành chỉ vì quá yêu cái đẹp, cái ngon, cất lẻn ra đi xơi thịt chó mà bị mang cái tiếng xấu là “hổ mang, hổ lửa”.
Chao ôi, một Lỗ Trí Thâm, một Hồ Quỳ, làm sao mà chịu được sự câu thúc của một thủ tục chật hẹp không cho người ta sống tự do - tự do tư tưởng, tự do thưởng thức, tự do ẩm thực?Nếu tôi có tài, tôi quyết sẽ phải viết một loại bài đăng báo cổ xuý những nhà hữu trách trong các giáo phái nên để cho các vị tu hành “đả cẩu” tự do, và hơn thế, lại dùng thịt chó vào trong lễ tam sinh nữa, bởi vì theo các truyện kể trong dân gian thì dường như các ông thổ địa, các ông Thần Trà, Uắt Lũy, kể cả vua Diêm Vương nữa, cũng ưa món ấy. Thần mà còn thích thịt chó, huống chi là người!
Trong các truyện cũ của Tàu, người ta thường thấy có những con hồ ly tinh gần thành chánh quả mà chỉ vì trong một lúc thèm thịt đàn ông, con trai đã làm điều càn bậy để đến nỗi phí cả mấy ngàn năm tu luyện.
Ngồi mà suy nghĩ, tôi tưởng thịt đàn ông con trai, đối với các con tinh cái, ngon bất quá cũng chỉ bằng đến thịt chó đối với chúng ta là cùng. Chẳng thế mà thịt chó đã thành ra món ăn được ca tụng trên cửa miệng mọi người, và hơn thế, lại còn đi sâu cả vào trong văn chương bình dân nữa. Đàn ông biết đánh tổ tôm,
Biết ăn thịt chó, xem mông Thúy Kiều!!!
Thịt chó, thịt cầy, thịt “sư tử đất”, bao nhiêu danh từ được đặt ra, nhưng “làng đánh đụng” vẫn cho thế là chưa đủ, nên luôn luôn những danh từ mới vẫn được người ta “sáng chế”, không ngoài mục đích đề cao món ăn “số dách” kia: thịt chó còn có tên là mộc tồn - ra cái ý rằng mộc tồn là cây còn, cây còn là con cầy; nhưng linh động và ý nghĩa chính là cái danh từ “hương nhục” - thịt thơm.Này, có dịp nào gặp người biết thưởng thức thịt cầy, anh thử nói về thịt chó mà xem. Một trăm lần như một, anh sẽ thấy người ấy bắt đầu như thế này: “Không có thứ thịt gì lại có thể thơm như nó...”Nhưng dù thơm, dù ngon, dù ngọt, dù bùi, bao nhiêu “đức tính” đó nào đã thấm vào đâu với cái đức tính bao quát của thịt chó trong công cuộc thống nhất dân tâm, san bằng sự phân biệt giữa các giai cấp trong xã hội?
Thực vậy, tôi đố ai lại tìm ra được một miếng ngon nào khả dĩ liên kết được dân ý đến như vậy, một miếng ngon mà từ vua chí quan, từ quan chí dân, từ ông tư bản đến người làm công, thảy đều ưa thích, thảy đều dùng được, thảy đều thèm muốn, thảy đều công nhận... “ba chê”.
Ôi, cứ nghe người ta nói thì đổ thóc giống ra mà ăn! Ăn thịt chó là thiếu văn minh, ăn thịt chó là bẩn thỉu, ăn thịt chó là bất nhân bạc ác... và còn gì nữa, và còn gì gì nữa!
Người ta viện lý con chó là bạn của loài người, ăn thịt chó là mọi rợ, thế thì tại sao con ngựa, “một chinh phục cao cả nhất của loài người” mà người Âu Mỹ cũng đem ra “đánh chén”? Bảo là con chó ăn bẩn, thế thì con gà, con lợn, con cá ăn uống sạch sẽ ư? Láo thật!
Không. Con chó là con vật để cho người ta ăn thịt; ăn thịt chó không khác gì ăn thịt thỏ, ăn thịt nai, ăn thịt bò. Huống chi thịt chó lại còn ngon và bổ; vì thế tôi cho rằng mặc dầu người ta đàm tiếu thế nào đi nữa, thịt chó vẫn cứ là một món ngon bất diệt của dân ta và tôi tin rằng: “Nhà Nước ta còn, thịt chó còn!!!” mà văn hóa ẩm thực của ta mai sau hay, dở là ở điểm có biết duy trì thịt chó hay không vậy.


Công Tử Hà Nội

Wednesday, September 12, 2007

Tôi về Hà Nội

Bốn mươi năm trở về Hà-Nội
Phố phường xưa thay đổi biết bao
Người thì gồng gánh bán rao
Kẻ thời xe đẩy xôn xao suốt ngày
Hồ Hoàn Kiếm nơi đây cảnh đẹp
Nay tôi nhìn thấy hẹp làm sao
Chỉ đi vài bước thấp cao
Là ta đi đã gần bao hết hồ
Trong trí nhớ ngây thơ khi trước
Từ hàng ngang đếm bước mà đi
Đi hoài chẳng tới tràng thi
Mà nay không thấy có gì là xa
Còn nhiều nữa căn nhà tôi ở
Vẫn như xưa chẳng có hề thay
Tường vôi cửa sổ tới nay
Vẫn mầu sơn cũ không sai chút nào
Cột đồng hồ năm nào ngạo nghễ
Trước nhà tôi không thể nào quên
Thì nay đã xóa mất tên
Xây cầu thay thế bên trên sông hồng
Tôi bỗng nhớ bờ đê Yên Phụ
Năm cửa ô rêu phủ mây che
Nơi đây giờ đã vắng hoe
Đường ôi chật hẹp mái che cũ rồi
Rồi nhớ nhất một hồi trống dục
Đám học sinh lục đục ra về
Chen nhau ra trước sân
Lấy xe đạp cũ lè phè dạo chơi
Hồ Trúc Bạch người ngồi câu cá
Dọc Cổ Ngư đường xá thênh thang
Đạp xe ca hát nghênh ngang
Ghé vào "Bé tí" đồ sơn ăn hàng
Còn vui thú nào bằng lúc
Tuổi ngây thơ tuổi trẻ dễ thương
Giờ già nhớ lại vấn vương
Tuổi thơ khi trước nay nhường cho ai

Tiên Giang

Thursday, September 6, 2007

Việt Kiều - Who R U? Ông khổ với mày!!

Tháng Năm, nóng toé khói.
Ai đã từng đi xa quê hương đều ước mong có dịp trở về, hoài niệm làm người ta xao xuyến đến cháy lòng. Tìm về từ vật chất đến tinh thần, để thấy những cái tưởng mất đi vĩnh viễn nay lại tìm gặp, cái xưa tầm thường nay trở nên quí giá.
Tôi may mắn thường có dịp đón tiếp thân nhân cùng bạn bè về thăm nhà, nhận thấy song song với nỗi vui mừng khi tái ngộ, còn có vài điều tưởng giữa chúng ta, TA và TÂY tự điều chỉnh, để ngày xum họp niềm vui thêm trọn vẹn.
Tôi nhận thấy có mấy dạng Việt Kiều:
- Người giàu (Có lẽ là giàu thật) quan niệm đi 5 về 10, xênh xang áo gấm về làng, họ hàng cũng được thơm lây. Hàng xóm có lòng đố kỵ cho là nổ: Hồi xưa nghèo không có đôi dép mà đi, giờ thì đi đâu cũng kè kè chai nước lọc, vô nhà ai cũng không dám uống nước dù là nước trà; nước giếng, nước mưa thì chê hôi. Họ đâu còn nhớ tới những ngày kinh tế mới, những ngày đi đào kinh thuỷ lợi nghiêng nón múc một ít nước đục ngàu mà uống. Bây giờ cứ đòi vào nhà hàng máy lạnh sang thiệt là sang để ăn uống cho an toàn khỏi sợ đau bụng, nhưng nếu họ chịu quá bộ ra chỗ đang rửa chén tô, nơi nhà bếp đang lặt rau, làm cá băm thịt, thì tưởng chưa có nơi nào mất vệ sinh hơn thế nữa!
Tôi lấy làm ngạc nhiên và hãnh diện khi người mình mới qua tới xứ người, người lâu thì vài ba chục năm, người mới thì chỉ năm hay mười năm mà nay ai cũng là bác sĩ kỹ sư, chủ hãng chủ tiệm, tiếng Tây tiếng Mỹ phun phèo phèo, mà hình như không có ai làm thợ hết cả (?).
Nếu quả thực như thế thì Mỹ trắng Mỹ đen quá kém, nay họ lại phải xin đi làm công cho người mình nhiều quá, chứ như ở VN mà mấy anh Campuchia qua đây lập nghiệp, không chịu làm cu ly khuân vác từ đời cha tới đời con thì cũng còn khuya mới ngóc đầu lên nổi.
Có người qua Mỹ đã lâu nhưng còn e ngại vì tài chánh eo hẹp chưa muốn về thăm quê, vì ngoài tiền vé máy bay ra, còn tiền quà cáp, xe cộ tiêu xài. Nhưng họ đâu biết rằng có tiền cho thân nhân đã quí, nhưng gặp lại người thân sau bao nhiêu năm xa cách còn quí hơn nhiều lắm.
Vẫn biết rằng trong đám thân nhân "yêu vấu" kia thế nào cũng có người nói xấu sau lưng: "Việt Kiều về quê mà Trùm Sò thế thì về làm quái gì". Cũng may số người này không nhiều.
- Người nghèo (Có thể là nghèo giả) than van quá trời vì sợ người nhà vòi tiền, mà có người vòi tiền thật, mè nheo đủ thứ. Họ không chờ cho đến khi gặp mặt mà thư, điện tới tấp khiến mẹ cha, anh em con cái phát chán, vì người ta biết tiền gửi về sẽ bị tiêu pha một cách lãng nhách bởi những người chuyên vô công rỗi nghề, từ sáng tới tối xách xe chạy vòng vòng.
Thái độ và cử chỉ bên TÂY thì lịch sự nhã nhặn, cưng chiều vợ con hết mức (theo kiểu nịnh nghề bà lắm nạc) khiến phe TA ở quê nhà xốn con mắt lắm. Nhưng khốn nỗi TA lại cộc cằn thô lỗ, gia trưởng y như xưa, y như cách đây hàng thế kỷ. Hôm nay nhà có cơm khách, khách hỏi:
-Còn các cháu đâu, không ra dùng cơm luôn thể?
-Các bác cứ xơi tự nhiên, các cháu đã có rồi.
Các bác đang xơi, các cháu thập thò ở cửa, Bố quát:
-Xuống bếp ăn với mẹ!
Đứa con giơ tay lên trời:
-Xin thề là dưới bếp hết cả nước lẫn cái rồi bố ạ!!!

*


Bên TÂY gặp nhau ôm hôn chùn chụt, bên TA mà làm thế có ngày chả còn răng ăn cháo. Hôm anh tôi về, thấy mấy trự Việt Kiều gặp người đi đón ở phi trường, lợi dụng cơ hội ôm hôn tùm lum, ảnh nói có nhiều người làm trò khỉ quá.
Rồi sau đó ít hôm ảnh lại nói sao Việt Kiều về cứ phải chứng tỏ mình là Việt Kiều cho oai, lúc nào cũng thấy đeo cái túi mề gà trước bụng, đàn ông lại còn mang quần có dây đeo vai cứ như mấy anh bồi nhà hàng. Họ nói chuyện với nhau hay với con cái cứ xổ tiếng Mỹ làm người nhà phải nghệt mặt ra. Mà làm như thế nghĩ cũng chả ích lợi gì, chỉ tổ cho nhà hàng chém thẳng tay.
Việt Kiều thường phê bình người trong nước đổ đốn, không chịu làm gì cả chỉ ăn nhậu. Nói của đáng tội, cái đó cũng có nhưng vì họ chưa có cơ hội tiếp xúc với những Giám Đốc trẻ không rượu bia thuốc lá; có trách nhiệm, năng lực và lòng tự trọng; những người thợ quần quật với công việc nặng nề; những nông dân chân lấm tay bùn đã làm nên những thay đổi và ấm no hơn những ngày cũ.


*


Việt kiều lớn đã thế còn Việt Kiều con, tụi nhỏ về đây gặp khí hậu, thời tiết khác lạ, ăn ngủ trái múi giờ dễ sinh ra dị ứng ốm đau, làm ông bà cha mẹ lo sốt vó.
Thái độ tụi nó cũng kỳ dị lắm, hình như nó không thích được nâng niu âu yếm, đụng vào người là nó co rúm lại, mà người mình có thương thì mới rờ rẫm bóp mông, bóp đít khen nó mập, trắng hồng coi dễ thương hết sức. Ban đầu tôi tưởng tụi nó chê mình ở bẩn, nhưng sau này mới biết là làm vậy không nên, nếu là ở Mỹ có thể bị kết tội child abuse gì đó. Tụi nhỏ nói tiếng Việt không rành, nó ú ớ bảo là đau bụng, đưa thuốc cho uống cả tiếng sau mới nói là nó "wrong", nó bị đau cổ họng cơ. Có nhiều đứa lý sự và phá trời thần, trẻ con VN mà nói tay đôi với người lớn thế thì có mà nát đít, còn trẻ Việt Kiều nó được tự do tranh luận nếu nó nhận thấy người lớn nói sai. Về VN mà nó làm cứ như ở nhà nó, cái máy quay phim, dàn máy hát ở quê nhà quí lắm, dành dụm biết bao lâu mới mua được, nhưng con cháu Việt Kiều về xài rồi nó quăng vất tứ tung, chọc ghẹo nhau chạy tới chạy lui làm đổ dàn am-pli, cả nhà thấy xót quá mà không ai dám nói gì!
Nói sang cái ăn mới ngộ, đãi Việt Kiều ở nhà hàng, TA ép TÂY ăn thịt.
TÂY than thở: "Tại sao lại ép chúng tôi những thứ mà hàng ngày phải ăn mấy chục năm nay?"
Không lẽ kêu măng luộc, rau đay cua rốc, cà pháo mắm tôm, rau muống xào đập tỏi v v... Những thứ đó quê tôi có đầy ra, bước ra đàng sau vườn loáng một cái có cả rổ, bây giờ thường để cho heo ăn mà thôi, ai nỡ lòng nào đem ra đãi Việt Kiều.
Việt Kiều con thì khác hẳn, vào bàn nó ngồi im như tượng, mặt buồn như Đức Mẹ Sầu Bi ngồi dưới chân thánh giá, hỏi ăn gì thì chỉ lắc đầu. Thấy mấy ông kêu đồ nhậu rắn rùa, chim chuột. .. đặc sản, nó chỉ con thạch sùng (thằn lằn) trên tường mà hỏi: "Con đó có ăn không ?"
Người lớn thích ăn tiết canh, mua con heo con vịt về cắt tiết hay thọc huyết, nhìn thấy cảnh đó nó kinh hãi ôm nhau khóc thét lên. Còn về thịt cầy, nó dặn là đừng bao giờ đánh lừa nó ăn một miếng, bởi vì ăn thịt chó, tim sẽ đau đớn như phạm tội vậy.
Về tới SG thả tụi nó vào khu siêu thị thì như cá gặp nước, tụi nó hoạt bát hẳn lên, nói líu lo vì trong đó có bán đồ ăn khoái khẩu của nó. Ở quê tôi còn có một thứ mà mỗi nhà có Việt Kiều về thăm thì phải lo trước, đó là cái bàn cầu ngồi theo lối Mỹ, nhà cầu kiểu cũ trẻ con ngồi không quen cứ ngã bổ chửng ra. Nhớ hồi cách đây hơn 10 năm, cầu cá dồ chưa bị cấm, có ông Việt Kiều đang ngồi thì bị cầu xập, ông đứng giữa đìa khóc ầm lên kêu
Trời kêu Phật, kêu cả thánh quan thầy. Một cái đáng sợ nữa cho Việt Kiều là muỗi. Xưa kia muỗi chỉ có mùa, bây giờ nhờ kinh tế thị trường nên có quanh năm, nó lại theo trào lưu khủng bố của thế giới nên không kêu vo ve nữa mà chuyên âm thầm đánh du kích, cắn xong một phát là chỗ đó ngứa không chịu nổi. Đối với người trong nước không hiểu vì đã chịu muỗi chích hoài nên cơ thể quen nọc ngứa, hay là tại vì thịt Việt Kiều thơm (tắm bằng xà bông Dove), hay tại muỗi vẫn còn thù dai đối với Đế Quốc, mà cho dù là ban ngày sáng sủa đàn muỗi không cắn ai, lại cứ xà quần bên Việt Kiều như đàn trực thăng sắp đổ quân vậy.
Đối với Việt Kiều nhí thì thật là thê thảm, cho dù bôi thuốc chống muỗi rồi đó, nhưng dính mũi nào là làm độc mũi đó, có khi mưng mủ xưng to như trái chùm ruột. Tôi có đứa cháu kiên nhẫn ngồi đếm được 108 mụn trên một cái chân nhỏ bé!!!
Còn trục trặc ngôn ngữ Việt giữa người trong và ngoài nước nữa chứ. Có nhiều Việt Kiều nghe không hiểu được những từ ngữ "mới". Hồi sau 75 tôi có dịp tiếp xúc với cán bộ hay người miền Bắc mới vô, nghe họ nói tôi buồn cười lắm mà không dám cười, sau đó nhái chơi, rồi dần dần nó ngấm vào giọng nói lúc nào không hay, bây giờ có những chữ mà loay hoay mãi không nhớ ra chữ cũ để thay thế.
Thí dụ: Hôm nay tôi tranh thủ đến thăm anh (cố gắng). TV hôm nay bị sự cố kỹ thuật (trục trặc ). Nhưng đến câu "Họ có mặt bằng cho thuê" thì tôi đành chịu không tìm ra chữ nào để thay.
Có anh về nước cầm máy chụp hình hay quay phim thì thấy cái gì hơi lạ là bấm máy liên hồi, thấy người ta nói đi xe khách chất lượng cao (hi quality); xe tham quan (tourist); cửa hàng chuyên bán ổn áp (survolter) là cười khinh khỉnh, nhưng chúng tôi thấy họ nói pha tiếng Mỹ lại càng kỳ quái hơn: Đem cái xe tới tiệm để estimate, anh thợ sửa xe dốt nát đâu biết tiếng Tây tiếng U gì đâu, nghe vậy bèn tháo tung chiếc xe ra; bảo tun-ấp thì nghe giống như "ốc" nên lấy đồ nghề ra xiết tất cả những con ốc lại. Đàn bà con gái gì mà nói giữa chốn đông người "Tôi không có khe" (care); "Vẫn còn ở chỗ cũ đấy, chứ tôi đâu có mu (move)".
Cười, bởi vì khe và mu là những chữ dùng để chỉ cơ quan sinh dục của đàn bà.
Có lần được tháp tùng về thăm quê cũ của mẹ tôi ngoài Bắc, gặp đứa em họ đang phụ trách một đoàn thể trong xứ đạo, nó hỏi xin cái máy kích. Tôi hỏi cần đẩy hay kéo cái gì, nó giải thích thì giời ơi! đó là cái am-pli và cặp loa để phát thanh, ở ngoài Bắc gọi là cái máy kích âm!!! Bây giờ họ còn hay nói tắt. Hỏi gia đình thế nào? Trả lời dạo này gia đình chúng em VẤT lắm (vất vả); Món này ăn ngon CỰC (cực kỳ); Thợ xây quát phu hồ: "Lấy cho tao bao XI (xi măng)!!!
Chữ "bị" ở thế thụ động (passive voice) lại được nói: "Ông ta hơi bị giỏi đấy" ; Món này ăn hơi bị ngon v v... Ban đầu tôi tưởng chỉ là cách dùng chữ cho khôi hài, không ngờ có những nhà văn lớn dùng trong văn chương nghiêm túc nữa đấy. Thật quái đản!!!
Hôm xem lậu cuốn băng Thuý Nga, thấy ông Nguyễn Ngọc Ngạn nói xỏ người ở nước ngoài hay nói chữ là, thay vì nói "Rất đẹp" thì lại nói "Rất là đẹp". Tôi thì tiếng Anh dốt nát, đành dịch ra là "Very is beautiful"! Ngày xưa còn đi học mà làm luận văn xài chữ: thì, là, mà, bị v v... lung tung như kiểu này chắc thầy vã cho rách mép.
Ở VN bây giờ từ quan cho tới anh cùng đinh khố rách đều nghiện chữ "Nói chung" cũng như mấy anh Việt Kiều hay dùng chữ "You know" vậy.
Hỏi thăm gia đình khoẻ không thì được trả lời: "Nói chung cũng tốt. Mẹ tôi còn đang nằm bệnh viện còn vợ tôi thì mới chết tuần rồi". Hãy nghe đài BBC phỏng vấn mấy quan chức, hay đọc trong bản báo cáo của mỗi cơ quan, đoàn thể, mỗi ngành không bao giờ thiếu chữ "Nói chung": -Tình hình chỗ nào cũng vậy, nói chung là tốt, nhưng trong đó còn có một vài bộ phận yếu kém tồn tại. ...
Tôi tới thăm gia đình người bạn mới từ nước ngoài về, bố bảo con gọi mẹ ra đây. Thằng con chạy vào trong hét toáng lên: "Momy, dady muốn momy bây giờ". Hồi lâu sau nó lại chạy ra bảo: "Momy đang rửa he". Tôi ngạc nhiên ngẫm nghĩ mãi mới hiểu là má nó đang gội đầu (hair). Tháng rồi có mấy đứa cháu từ Úc về chơi, tôi dẫn đi ăn nghêu ở Ngã Sáu, trong dĩa nghêu luộc chín há vỏ ra, có con thịt rớt ra ngoài chỉ còn cái vỏ không, đứa bé cầm cái vỏ ngắm nghía một hồi rồi tặc lưỡi: "Không có ai". Ôi ngôn ngữ Việt của Việt Ta và Việt Tây sao mà rắc rối, biến hoá làm vậy! Ngày vui qua mau rồi cũng đến ngày tiễn đưa người nhà ra phi trường. Người còn ở VN khoái tiễn đưa lắm, lý do là lúc đó người đi rất ngậm ngùi, còn bao nhiêu tiền trong túi cũng móc ra cho hết, thương lắm cơ.
Việt Kiều con ra tới phi trường thì mừng lắm, chúng nhảy cỡn lên múa máy tay chân rồi la to: -Thoát khỏi Việt Nam rồi! Thoát Việt Nam rồi!


Vậy thì tôi còn mong gì khi chúng lớn lên, học hành thành tài rồi về giúp đỡ quê hương?

Một vài hàng viết cho Luciano Pavarotti, như một nén nhang xin gửi đến ông, xin cám ơn tiếng hát cuả ông đã đóng góp cho đời cho người - Ave Maria

Tuesday, August 28, 2007

Tìm hiểu về Icewine

Icewine là một loại rượu nho, được xếp vào loại “dessert wine” còn gọi nôm na là rượu vang ngọt được dùng chung trong bữa ăn, hơi khác với các loại rưọu vang hay được uống trước hay sau bữa ăn. Icewine được sản xuất từ các giống nho mà khi được hái, trái nho vẫn còn bị đông đá ở trên giàn nho, đó là điểm đặc thù trong tiến trình thu hoạch để sản xuất loại Icewine.
Hiện nay loại rượu Icewine nổi tiếng và mắc tiền vẫn phải kể đến đó là German Eiswein, sản xuất tại Đức và Canadian Icewire, sản xuất tại Canada; sau đó đến các quốc gia khác như United States, Austria, Croatia, Crech Republic, Hungary, Australia, France, New Zealand and Israel. Tại Đức, Icewine còn được gọi là German Eiswein, và được xếp vào nhóm QmP (Qualitätswein mit Prädikat), là nhóm được xếp hạng cao nhất về phẩm chất trong 4 nhóm rượu vang sản xuất tại Đức. Còn Icewine cuả Canada là phải đạt tiêu chuẩn VQA (Vintners Quality Alliance), đây là cơ quan định chuẩn về rượu nho tại hai vùng Ontario và British Columbia của Canada; và đặc biệt thêm nữa là Icewine phải dùng đúng 100% giống nho trồng sản xuất tại hai nơi này mặc dù những vùng khác trong Canada cũng sản xuất cùng loại icewine, và tất cả đều đứng hàng đầu trên thế giới về loại rượu này. Qua định chuẩn cuả VQA, chai rượu Icewine đều có mang nhãn hiệu VQA trên cổ chai rượu hay trên nhãn hiệu chai rượu để đảm bảo sản phẩm đúng tiêu chuẩn, ngoài ra Icewine của Canada còn đòi hỏi thêm một tiêu chuẩn về đơn vị trọng lượng cuả rượu, còn gọi là “độ Brix”, nếu trọng lượng nước nho khi hái không đạt tới 35 độ brix, thì loại nho này không được dùng để sản xuất icewine (ghi chú 35 độ brix có nghĩa là trong 100 gram chất nước nho phải có 35 gram chất đường sucrose và 65 gram nước).
Hiện nay giới sành điệu rượu Icewine đang quan tâm đến chai rượu Icewine mắc tiền nhất và giá trị nhất trên thế giới, đó là chai “The Billy Myers Series - Royal DeMaria Chardonney 2000”, chai này đã đoạt 4 lần huy chương vàng trong các giải tranh tài tại Les Citadelles du Vin, Vinexpo, Bordeaux, và France, mới gần đây cũng đã đoạt giải quán quân về Chardonnay trên thế giới tại Chardonnay du Monde, Burgundy, France. Giá chai rượu này chỉ có vỏn vẹn là $CAD 50,000 một chai thôi và theo nguồn tin khá quen thuộc thì loại này chỉ còn có 30 chai thôi, và giá bán sẽ gia tăng dần mỗi lần bán được một chai, và dự trù chai cuối cùng cuả lô hàng này giá sẽ là khoảng $CAN 500,000, vẩn còn rẻ!!! Nếu quý vị cảm thấy chai này không đáng để mua hay giá cả vô lý thì xin mời ghé qua nhóm tuyển thứ hai, giá cả xoàng xỉnh hơn, đó là:
- chai 1999 Riesling giá chỉ có $CAD 3,800.00
- chai 2000 Gewurztraminer giá chỉ có $CAD 4,300.00
- chai 2000 Pinot Gris, giá chỉ có $CAD 4,500.00
- chai 2000 Gamay, giá chỉ có $CAD 4200.00
- chai 2002 Winter Harvest Muscat Ottonel, giá chỉ có $CAD 6,000.00
- chai 2002 Meritage, giá chỉ có $CAD 10,0000.00
Đây cũng là những chai rượu đã đoạt các giải huy chương vàng, bạc, đồng cuả các giải rượu vang quốc tế năm 2007, như giải Les Citadelles du Vin, France; Vinitaly, Italy; Challenge International du Vin; Concour Mondial, Belgium; Fingers Lake International Competition, NewYork.

Trong tiến trình sản xuất Icewine, trái nho cần được hái lúc chín cây khi nhiệt độ tối thiểu bên ngoài là -8°C (17°F) theo luật cuả Canada và -7°C (19°F) theo luật ở Germany; như vậy nếu thời tiết không đạt đúng yêu cầu và đúng lúc thì vụ mùa nho coi như bỏ đi vì nho sẽ bị loại. Khi trái nho được hái còn ở dạng đông đá này, thì chất đường và các thành phần không hoà tan khác không bị đông đá mà chỉ có nước ở trong trái nho là bị đông đá, điều này khiến trái nho rất ngọt. Bởi vì trái nho bị đông đá trước tiến trình lên men nên trái nho không bi ảnh hưởng cuả hai loại nấm Botrylis cinerea hay noble rot, đây là loại nấm mà các giàn nho hay mắc phải bệnh này.

Nói về các giống nho được trồng để sản xuất rượu Icewine, phải nói đến giống Riesling nổi tiếng chuyên sản xuất các loại rượu Icewine của Đức. Giống Vidal và giống Cabernet Franc nổi tiếng cho rượu Icewine vùng British Columbia và Toronto. Ngoài ra một số giống nho như Seyval Blanc, Chardonnay, Kerner, Gewürztraminer, Chenin Blanc, Pinot Blanc và Ehrenfelser cũng được dùng làm Icewine mà chất lượng không thua kém gì nếu không muốn nói là hảo hạng. Từ các loại giống nho khác nhau, rượu Icewine sản xuất ra cũng mang những mầu sắc khác nhau, từ mầu đỏ dụ đến mầu đỏ nhạt, mầu vàng, hay mầu hồng nhạt. Nói về ngôi vị của rượu Icewine, người dân Toronto vẫn tự hào rượu Icewine của Toronto là đứng đầu thế giới!! vô địch!!

Về nồng độ, rượu Icewine luôn có nồng độ thấp hơn các loại rượu vang thường hay nôm na còn gọi là “table wine”. Như Riesling Icewine cũa Đức, nồng độ chỉ thấp khoảng 6%, các loại Icewine của Canada, nồng độ vào khoảng 8% đến 13%, luôn luôn cao hơn Icewine cũa Đức, có lẽ đây cũng nhờ vào thời tiết lạnh đồng nhất ở Canada, một yếu tố đóng phần quan trọng trong tiến trình trồng và thu hoạch các giống nho để làm rượu Icewine.
Cuối cùng, rượu Icewine đặc biệt thường được vô chai ở dung tích nhỏ hơn các loại rượu vang thường, đó là dung tích nhỏ 375ml hoặc nhỏ hơn đó là 200ml.

Nói về rượu là một thế giới bao la và sâu đậm, cá nhân người viết chỉ là một kẻ đi lượm lặt những gì mà tự nhiên một lúc nào đó trong cuộc đời cảm thấy thích thú và muốn biết. Mong đây chỉ là một vài tìm hiểu nho nhỏ đến Xóm Nhà Lá và bạn đọc.

Tuesday, August 21, 2007

Tìm hiểu về Shiatsu Self Massage

Shiatshu nghĩa là “finger pressure”, tiếng Việt gọi là "lực từ các ngón tay", đây là phương pháp massage có nguồn gốc từ Nhật Bản, dùng căn ban là năm ngón tay và lòng bàn tay để tác động lên các mạch năng lượng trên cơ thể chúng ta. Việc ấn vào các mạch này trong một khoảng thời gian nhất định sẽ làm ngưng lại sự lưu chuyển khí, khi thả ra sẽ tạo thành dòng khí huyết mạnh mẽ, cuốn trôi đi mọi tắc nghẽn trong mạch để đem lãi sự sảng khoái và thư giãn cho cơ thể.
Xin được giới thiệu đến quý vị những phương pháp “Shiatshu Massage” mà chúng ta có thể tự làm lấy trong những lúc cần một it thư giản trong khi đang làm việc, ở nhà v..v.

blog it

Thursday, August 16, 2007

Em lễ chùa này

Đầu Mùa Xuân cùng em đi lễ
Lễ chùa này - vườn nắng tung bay
Và ngàn lau - vàng màu khép nép
Bãi sông bay - một con bướm đẹp

Mùa Hạ qua cùng em đi lễ
Trái mơ ngon - đồi gió mơn man
Từ lò hương - làn trầm nghi ngút
Khói hương thơm - bờ tóc em rờn

Rồi Mùa Thu cùng em đi lễ
Có con chim đậu dưới gác chuông
Hòa lời ca - vào làn sương sớm
Gió heo may - rụng hết lá vàng

Vào mùa Đông - cùng em đi lễ
Lễ chùa này- một thoáng mưa bay
Và ngoài sân - vài cành khô gẫy
Gió lung lay một cánh lan gầy

Tàn Mùa Đông vào chùa bỡ ngỡ
Tiễn đưa em trong áo quan này
Từng cội hoa - Trầm lặng thương nhớ
Tóc em xưa - tơ óng như mây

Vườn chùa đây - vào nằm trong đất
Nép bên hoa - ôi những hoa vàng
Vườn đào tơ chập chờn cánh bướm
Bướm khua râu - ngơ ngác bay ngang

Mộ của em - mộ vừa mới lấp
Có con chim - nào hót trên cây
Lời của chim - chìm vào tiếng suối
Suối xanh lơ - buồn khóc ai hoài

Rồi từ đây - vườn chùa thanh vắng
Đến thăm em - ngày tháng qua mau
Một nụ mai - vừa nở trong nắng
Hỡi em ơi - mây đã qua cầu (láy) à

Phạm Thiên Thư

Tuesday, August 14, 2007

9 Million Mattel Toys Recalled

Trong mấy ngày qua, tin tức dồn dâp về Ủy Ban An Toàn về các đồ tiêu dùng tại Hoa Kỳ đã kêu gọi thâu hồi một số đồ chơi cuả hãng Mattel, chuyên sản xuât đồ chơi. Có lẽ đây cũng là một vấn đề nghiêm trọng nên ông chủ hãng sản xuất đồ chơi Trung Quốc đã phải treo cổ tử tữ. Xin các bác đang đóng vai trò ông bà Nội hay Ngoại và đang đảm trách trông coi cháu nội và cháu ngoại hay quan tâm và đọc bản tin này.
By Miranda Hitti WebMD Medical News
Reviewed by Louise Chang, MD
Aug. 14, 2007 -- More than 9 million Mattel toys are being recalled because of lead-based paint and magnets that may dislodge.
The Consumer Product Safety Commission (CPSC) and Mattel announced the Mattel toy recall today, citing an abundance of caution with no injuries reported.
The recall includes more than 18 million toys worldwide, including 9.5 million toys in the U.S.
Recalled toys include 7.3 million Polly Pocket play sets, about 253,000 "Sarge" die-cast toy cars, about 683,000 Barbie and Tanner play sets, about 340,000 Batman and One Piece magnetic action figure sets, and about a million Doggie Day Care play sets.
Reason for Mattel Toy Recall
Most of those toys are being recalled because small, powerful magnets in the toys may come loose. Magnets found by young kids can be swallowed or aspirated. If more than one magnet is swallowed, the magnets can attract each other and cause intestinal perforation or blockage, which can be fatal.
The one exception is the "Sarge" die-cast car, which is being recalled because surface paints on the toy could contain excess levels of lead, which is toxic if ingested by young children and can cause adverse health problems.
In a news conference, CPSC acting chairwoman Nancy Nord said that no injuries are associated with the new Mattel recall, which was issued out of an "abundance of caution."
The recall isn't the largest ever and only represents a "fraction of the hundreds of millions of toys" available in the U.S., says Nord.
Today's Mattel Toy Recall
Here is an overview of products included in today's Mattel's toy recall.
1- "Sarge" die-cast toy cars: Recalled toys have the markings "7EA" and "China" on the bottom. Cars marked "Thailand" aren't included in the recall.
2- Barbie and Tanner play sets. Recalled toys have the model numbers J9472 and J9560. Products made after Jan. 31, 2007, aren't included in the recall.
3- Various Polly Pocket dolls and accessories with magnets. Recall is an expansion of the Polly Pocket recall issued in November 2006 due to magnets that may come loose from the toys.
4- Various Batman and One Piece magnetic action figure sets. Recall is due to magnets that may fall out of the toys, which were sold nationwide from June 2006 through June 2007 for about $11.
5- Various Doggie Day Care play sets. Recall is due to magnets that may fall out of the toys, which were sold nationwide from July 2004 to August 2007 for between $4 and $20.
All of the recalled toys were made in China.
Mattel and the CPSC urge consumers to take the toys away from kids immediately and contact Mattel to receive a replacement toy.
For details on the Mattel toy recall -- including pictures and model numbers for the recalled toys - visit Mattel's consumer relations web site at http://service.mattel.com/us/recall.asp.
More information is also available by phone. Call the Consumer Product Safety Commission's recall hotline at (800) 638-2772 or Mattel's recall hotline at (800) 916-4997.
Mattel Apologizes
"The safety of children is our primary concern, and we are deeply apologetic to everyone affected," says Mattel Chairman and CEO Robert Eckert in a Mattel news release.
Mattel is beefing up its magnet-retention systems and product testing. The company has also strengthened its efforts to prevent lead-based paints from being used on its products. Read more on what parents should know here.
Today's recall follows Mattel's Aug. 2 recall of nearly a million Fisher-Price toys that were painted with lead-based paint by a Chinese manufacturer and sold in the U.S. from May 1 until the recall began.
At the time, Mattel announced that it was reviewing the procedures used by all of its Chinese manufacturers and would take prompt action if any similar problems were discovered.
As you sort through your child's toy box, are you thinking of asking your pediatrician for a lead poisoning test? Some folks on our Parenting: 9-12 Months message board is doing just that. Read their comments and share yours.

SOURCES: News release, Consumer Product Safety Commission. News release, Mattel. WebMD Medical News: "Fisher-Price Toy Recall: What to Do." WebMD Medical News: "Product Recall: Polly Pocket Dolls."

Metabolic Syndrome: What Is It?

Metabolic syndrome: Suddenly, it's a health condition that everyone's talking about. While it was only identified less than 20 years ago, metabolic syndrome is as widespread as pimples and the common cold. According to the American Heart Association, 50 million Americans have it. That's a staggering one out of every six people.
Indeed, metabolic syndrome seems to be a condition that many people have, but no one knows very much about. It's also debated by the experts -- not all doctors agree that metabolic syndrome should be viewed as a distinct condition.
So what is this mysterious syndrome -- which also goes by the scary-sounding name Syndrome X -- and should you be worried about it?
Understanding Metabolic Syndrome
Metabolic syndrome is not a disease in itself. Instead, it's a group of risk factors -- high blood pressure, high blood sugar, unhealthy cholesterol levels, and abdominal fat.
Obviously, having any one of these risk factors isn't good. But when they're combined, they set the stage for grave problems. These risk factors double your risk of blood vessel and heart disease, which can lead to heart attacks and strokes. They increase your risk of diabetes by five times.
Metabolic syndrome is also becoming more common. But the good news is that it can be controlled, largely with changes to your lifestyle.
Metabolic Syndrome: The Risk Factors
According to the American Heart Association and the National Heart, Lung, and Blood Institute, there are five risk factors that make up metabolic syndrome.
1- Large Waist Size:
For men: 40 inches or larger

For women: 35 inches or larger
2- Cholesterol: High Triglycerides
Either 150 mg/dL or higher or Using a cholesterol medicine
3- Cholesterol: Low Good Cholesterol (HDL) Either
For men: Less than 40 mg/dL
For women: Less than 50 mg/dL or Using a cholesterol medicine
4- High Blood Pressure
Either Having blood pressure of 130/85 mm Hg or greater or
Using a high blood pressure medicine
5- Blood Sugar: High Fasting Glucose Level 100 mg/dL or higher
To be diagnosed with metabolic syndrome, you would have at least three of these risk factors.
What Causes Metabolic Syndrome?
Experts aren't sure why metabolic syndrome develops. It's a collection of risk factors, not a single disease. So it probably has many different causes. Some risk factors are:
Insulin resistance. Insulin is a hormone that helps your body use glucose -- a simple sugar made from the food you eat -- as energy. In people with insulin resistance, the insulin doesn't work as well so your body keeps making more and more of it to cope with the rising level of glucose. Eventually, this can lead to diabetes. Insulin resistance is closely connected to having excess weight in the belly.
Obesity - especially abdominal obesity. Experts say that metabolic syndrome is becoming more common because of rising obesity rates. In addition, having extra fat in the belly -- as opposed to elsewhere in the body - seems to increase your risk.
Unhealthy lifestyle. Eating a diet high in fats and not getting enough physical activity can play a role. Hormonal imbalance. Hormones may play a role. For instance, polycystic ovary syndrome (PCOS) - a condition that affects fertility - is related to hormonal imbalance and metabolic syndrome.
If you've just been diagnosed with metabolic syndrome, you might be anxious. But think of it as a wake-up call.
It's time to get serious about improving your health. Making simple changes to your habits now can prevent serious illness in the future.
WebMD Medical Reference
SOURCES: American Heart Association web site, "Metabolic Syndrome." Deen D, American Family Physician, June 15, 2004; vol 69: pp 2875-2882. Grundy SM et al, Circulation, 2005: vol 112: pp e285-290. Grundy SM et al, Circulation, 2005: vol 112: pp 2735-52.

Friday, August 10, 2007

Đại Hội Nông Lâm Súc Bảo Lộc Kỳ 4

Why People Have Sex!

By Miranda Hitti WebMD Medical News
Reviewed by
Louise Chang, MD
Aug. 1, 2007 - Why do people have sex?

A new study counts the ways and comes up with 237 reasons.
The reasons range from the sublime to the scandalous. Some motivations came from the heart. Others came from elsewhere in the anatomy.
The leading reason for sex was, "I was attracted to the person," according to the study, which appears in the August issue of the Archives of Sexual Behavior.
The study comes from Cindy Meston, PhD, and David Buss, PhD, of the psychology department at the University of Texas at Austin.
First, they asked 203 men and 241 women aged 17-52 in Austin, Texas, to anonymously list every reason they had ever had sex. Those men and women were taking psychology classes or were participating in other studies at the Sexual Psychophysiology Laboratory of the University of Texas.
All in all, participants listed 715 reasons for having sex. The researchers deleted repetitions, boiling the list down to 237 reasons.
Next, Meston and Buss presented the list to 1,549 psychology students and asked them to rate how often, if ever, they had had sex for each of the 237 reasons.
Top 10 Reasons Why Women Have Sex
The researchers broke down the leading reasons why men and women have sex. Eight of the top 10 reasons were shared by men and women.
Here are women's top 10 reasons for having sex:
1. I was attracted to the person.
2. I wanted to experience the physical pleasure.
3. It feels good.
4. I wanted to show my affection to the person.
5. I wanted to express my love for the person.
6. I was sexually aroused and wanted the release.
7. I was "horny."
8. It's fun.
9. I realized I was in love.
10.I was "in the heat of the moment."
Top 10 Reasons Why Men Have Sex
In the study, men's top 10 reasons for having sex are quite similar to the women's list. Here are men's top 10 reasons for having sex, according to the study:
1. I was attracted to the person.
2. It feels good.
3. I wanted to experience the physical pleasure.
4. It's fun.
5. I wanted to show my affection to the person.
6. I was sexually aroused and wanted the release.
7. I was "horny."
8. I wanted to express my love for the person.
9. I wanted to achieve an orgasm.
10.I wanted to please my partner.

Đọc xong rồi đi chợ - các Bác ơi!!

Những xảo thuật chế biến thủy hải sản hăi hùng dưới đây được phóng viên ghi lại tại khu vực cảng Tân Phước, xă Phước Tỉnh, huyện Long Ðiền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu. Những món ăn được chế biến từ hảisản thường là món khoái khẩu của nhiều người nhưng có chứng kiến các giai đoạn chế biến loại thực phẩm này,mới thấy thật hăi hùng. Ba lần tẩm độc.
Xă Phước Tỉnh được xem là xă vùng biển giàu nhất nước, nhờ có đội ghe tàu hùng mạnh chuyên ra khơi đánh bắt thủy hải sản. Mỗi ngày, tại cảng Tân Phước, có hàng trăm ghe tàu cập bến đổ xuống hàng ngàn tấn cá tôm, mực vừa đánh bắt được. Vì vậy, song song với hoạt động mua bán tấp nập, các loại hóa chất phụ gia bảo quản sản phẩm cũng được bày bán gần như công khai ở các nhà dân lân cận.
Ông Ba Hồng, người ở quận 8, Saigon, có cả đội ghe thuyền chuyên đi săn mực rồi trực tiếp dùng xe tải chở thẳng từ xă Phước Tỉnh về đến chợ đầu mối Binh Ðiền, Saigon, kể rằng: “Trước đây để ướp một tấn mực phải cần đến 100 cây đá (giá khoảng 5 triệu đồng) rất bất tiện và tốn kém, nay chỉ cần cho vào 4 kg chloramphenicol*, giá chỉ 250.000 đồng/kg là xong. Tiết kiệm được tới 4 triệu đồng cho 1 tấn ai chẳng ham”. Ông Hồng c̣òn tiết lộ: “Về đến chợ Binh Ðiền, tiểu thương lại một lần nữa ướp chloramphenicol vào rồi chờ bán ra các chợ lẻ, đến đây người bán lẻ lại ướp chloramphenicol một lần nữa, tức là con mực phải chịu thấm đẫm chất này ít nhất ba lần mới đến tay người tiêu dùng”.
Theo ông Hồng, các loại cá cũng bị tẩm ướp chất kháng sinh cực độc này,theo một quy trình đơn giản mà “hiệu quả” như đă nói ở trên. Mỗi khi tàu chở cua ghẹ về bến, hàng trăm người đă được chủ vựa thuê, ào xuống bốc xếp hàng lên bờ. Sản phẩm nhanh chóng được phân loại ngay, con nào c̣on sống để qua một bên, chuẩn bị cột dây, rọng nước; con nào chết chất thành từng đống, mùi cua ghẹ chết rất khai và thối xộc thẳng vào mũi vô cùng khó chịu. Ðể giữ cua ghẹ được lâu, người ta cho vào nước một lượng hàn the đậm đặc (khoảng 2 kg/100 kg sản phẩm), chlorine (hóa chất chống khuẩn) và GGT - loại thuốc dùng để diệt sâu bọ côn trùng, rồi luộc. Sau khi luộc xong, người ta xếp chúng vào từng cần xé và đem đi giao cho các hộ dân trong xă lột thuê. Nhin từng đống cua, ghẹ, cá, mực bốc mùi hôi thối, ruồi nhặng bu đen nghịt, không ai có thể ngờ được chỉ ngay sau đó vàigiờ, chúng được đóng lại thành từng kiện, bao bọc kỹ lưỡng xếp trong thùng mút, chở đi tiêu thụ khắp nơi, chủ yếu là Saigon.
Tại đây, công đoạn chế biến chả cá, mắm ruốc cũng không kém phần rùng rợn. Ngoài việc nạo các loại cá chết đă lâu, cho ướp hàn the và các loại tinh dầu để sản phẩm thơm, họ c̣on để cho ruồi nhặng thoải mái “hưởng lợi” từ các thùng sản phẩm đă chế biến trước khi chúng được đóng gói. Hầu hết những người dân sống ở khu vực này đều không ăn những sản phẩm chế biến sẵn, bởi họ hiểu rất rõ độc hại từ hóa chất.
Chị Tuyền, người dắt tôi đi xem các giai đoạn chế biến, ghé tai tôi nói nhỏ: “Về thành phố, em đừng ăn món xúp cua nhé. Ngày mai em về cứ mua cua ghẹ sống mà ăn”. Ðối với tôi, những điều chị Tuyền dặn cũng bằng thừa. Tôi tin chắc rằng chẳng riêng gì minh, bất cứ ai đă từng chứng kiến các công đoạn chế biến khủng khiếp như thế cũng thề chẳng bao giờ dám ăn những sản phẩm này cả.
100% nhóm thực phẩm ăn liền không đạt vệ sinh an toàn thực phẩm (VSATTP ) Kết quả kiểm tra năm 2006 của Cục Quản lư chất lượng vệ sinh thực phẩm (Bộ Y tế) ở các địa phương cho thấy,tỉ lệ gị, chả có hàn the rất cao, trung bi´nh từ 29% - 82% các mẫu được kiểm tra. Nhóm thực phẩm chế biến từ rau,củ, quả đều dùng những phụ gia bảo quản thực phẩm vượt quá giới hạn của Bộ Y tế. Ðiều tra từ nhóm thực phẩm ăn liền như khô ḅò, heo, patê, xúc xích, chả cá, thịt da bao, chả gịò, cho thấy 100% đều không đạt chất lượng và vệ sinh an toàn thực phẩm (VSATTP).
Năm 2006, kết quả kiểm tra của Sở Y tế Saigon về tình hình VSATTP cho thấy 31% chả lụa, bánh giò, mì sợi... chứa formol, hơn50% mẫu có phản ứng dương tính với hàn the. Có nhiều nhóm thực phẩm không đạt chỉ tiêu vi sinh và hóa lư 100% như cá nục ở chợ, xôi màu các loại, lạp xưởng ở chợ, chao, tương xay...
Xúp măng cua !Yum Yum !!
Phóng sự này bắt đầu từ một lá thư của bạn đọc Nguyễn Thị Các Trâm (ngụ phường 11, quận 3 - Saigon ) gửi cho Báo NLÐ mới đây. Trong thư, bạn đọc Trâm viết: “Trước đây con trai tôi rất thích ăn xúp măng cua, nhưng từ khoảng một năm nay tôi không dám cho cháu ăn món này nữa và cũng khuyên những người thân đừng nên ăn. Sở dĩ như vậy bởi trước đó, tôi có dịp về quê một người bà con làm nghề buôn bán hải sản đông lạnh ở xă Phước Tỉnh (huyện Long Ðiền, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Tại đây, khi thấy người bà con giao những cần xé cua, ghẹ đỏ au cho những người làm công, tôi hỏi: “Lỡ như trong quá trình bóc vỏ, người bóc ăn lén thì sao?”. Tôi nhận được câu trả lời bất ngờ: “Không mất một cái càng nào đâu, vì tất cả đều được luộc bằng hàn the hết rồi, có cho tiền cũng chẳng ai dám ăn”...

*Chloramphenicol is an antibiotic once in commonuse in veterinary medicine but now banned in foodproducing animals, due to the potential for bone marrow depression of blood cell production. Là một chất trụ sinh làm hư tủy sống con người.

Monday, August 6, 2007

Cây kim - mẹo vặt cứu người

Irene Liu - Bà Lang Vườn trích dịch
Chỉ Với Một Cây Kim, Ta Có Thể Cứu Được Mạng Người
Kính thưa quí vị, có thể quí vị đã có đọc những dòng chữ này rồi, nhưng chúng tôi muốn trích dịch ra tiếng Việt Nam và phổ biến rộng rãi, trong hy vọng có thể cứu được mạng người trong cơn nguy cấp, khi chờ đợi được các chuyên viên Y-tế săn sóc.
Chỉ cần một ống tiêm thuốc (loại dùng xong rồi phế thải, bằng nhựa), hoặc một cây kim thể cứu mạng một bệnh nhân đang bị chứng tai biến mạch máu não (stroke).
Việc cứu chữa thật đơn giản và dễ dàng một cách lạ lùng, nhưng có thể mang đến những kết quả cũng không kém lạ lùng và hữu hiệu. Chúng ta chỉ cần một phút để đọc tài liệu này, và các điều ghi trong tài liệu quả là những hướng dẫn tuyệt vời.
Xin quí vị ghi nhớ hoặc lưu giữ tài liệu này để sẵn sàng áp dụng, vì biết đâu, một ngày nào đó, quí vị sẽ dùng đến để cứu sống mạng người.
Cô Irene Liu kể chuyện: “Cha tôi bị tê liệt và chết sau đó vì ông là nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não. Ước chi tôi biết được thủ thuật này từ trước. Khi tai biến mạch máu não xảy ra, tất cả những tia huyết quản nhỏ trong não bộ sẽ từ từ vỡ ra sau đó.”
Khi có bệnh nhân bị tai biến mạch máu não, chúng ta phải giữ bình tĩnh, đừng cuống đít lên !
Điều quan trọng nhất là ĐỪNG BAO GIỜ DI CHUYỂN NẠN NHÂN, bất kỳ là họ đang bị nạn ở đâu. Vì nếu nạn nhân bị di chuyển, các tia huyết quản trong não bộ sẽ vỡ ra.
Từ từ giúp bệnh nhân ngồi thẳng dậy, và chúng ta có thể bắt đầu công việc “rút máu”.
Nếu quí vị có sẵn một ống tiêm thuốc, thì tốt nhất, nếu không thì một cây kim may, hay một cây kim gút, cũng có thể giúp chúng ta được.
1- Trước hết, chúng ta hãy hơ nóng kim bằng lửa (bật lửa, đèn nến) để sát trùng, rồi dùng kim để chích trên mười đầu ngón tay.
2- Chúng ta không cần tìm một huyệt đặc biệt nào cả, chỉ cần chích vào đầu ngón tay, cách móng tay độ một ly (milimetre).
3- Chích kim vào cho đến khi có máu rỉ ra.
4- Nếu máu không chảy, nên nặn đầu ngón tay cho đến khi thấy máu nhỏ giọt.
5- Khi máu đã chảy từ cả mười đầu ngón tay, thì chờ vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh dậy.
6- Nếu mồm bệnh nhân bị méo, thì chúng ta phải nắm hai (lỗ) tai của bệnh nhân kéo mạnh, cho đến khi hai tai đều ửng màu đỏ.
7- Châm vào dái tai (ear lobe) hai mũi mỗi bên cho đến khi máu nhỏ giọt từ mỗi dái tai. Sau vài phút, bệnh nhân sẽ tỉnh lại. Chúng ta hãy kiên tâm chờ cho đến khi bệnh nhân hoàn toàn hồi tỉnh và không có một triệu chứng nào khác thường mới mang bệnh nhân đến bệnh viện.
Vì nếu nạn nhân được chuyên chở vào bệnh viện sớm hơn. Có thể những dằn sóc của xe cứu thương sẽ làm cho các mao quản (capillaries) trong não bộ bị vỡ ra. Nếu sau khi đó mà họ còn có thể đi đứng được, thì đúng là do phúc đức của Tổ Tiên họ.
Cô Liu nói tiếp: “Tôi học cách cứu chữa qua cách làm xuất huyết này từ một Đông y tên Hà Bảo Định (Ha Bu-Ting). Ngoài ra, tôi còn có cơ hội áp dụng phương pháp này nữa. Vì thế nên tôi khẳng định là phương pháp hữu hiệu 100%. Năm 1979, tôi đang dạy tại Đai học Fung-Gaap tại Đài Trung. Một buổi trưa nọ, tôi đang giảng bài trong lớp, thì một giáo sư khác chạy sổ vào lớp học của tôi, vừa thở vừa nói “Cô Liu, đến gấp dùm, ông Giám sự của chúng ta đang bị tai biến mạch máu não”.
Tôi chạy lên lầu 3 ngay tức thì và thấy ông Giám sự của chúng tôi là Trần Phúc Tiên, mặt mày nhợt nhạt, tiếng nói ngọng nghịu, và mồm thì méo xệch qua một bên, ông hội đủ tất cả những triệu chứng của một người đang bị tai biến mạch máu não. Tôi bảo một người sinh viên đang thực tập tại Đại học, đến Dược phòng bên ngoài mua cho tôi một ống tiêm, và dùng kim tiêm để châm đầu mười ngón tay của ông Trần, cho đến khi mỗi đầu ngón tay có một giọt máu cỡ hạt đậu. Sau vài phút, mặt ông Trần đã nhuận sắc trở lại, và mắt ông cũng đã bắt đầu có thần. Nhưng mồm ông thì vẫn méo, nên tôi kéo hai tai ông cho đến khi hai tai đều đỏ vì máu đọng, rồi châm vào mỗi bên dái tai hai mũi để hai giọt máu tươm ra.
Khi hai giọt máu hai bên dái tai được rỉ ra, một phép lạ đã xảy ra. Chỉ nội trong vòng từ 3 đến 5 phút, mồm ông ta đã từ từ trở lại hình dạng nguyên thủy, và tiếng nói của ông cũng trở lại bình thường.
Chúng tôi để ông nghỉ ngơi một lúc, rồi rót cho ông một tách nước trà nóng rồi đưa ông đi đến bệnh viện Ngụy Hoa gần đó. Ông nghỉ ngơi tại bệnh viện một đêm, rồi hôm sau lại trở về nhiệm sở làm việc.
Sau đó, mọi việc đều bình thường. Ông không có triệu chứng nào nguy hại sau đó. Trái lại, các nạn nhân của bệnh tai biến mạch máu não thường khó trở lại bình thường, vì các tia máu trong não bộ bị vỡ trong khi xe cứu thương di chuyển họ đến bệnh viện. Kết quả là không thể làm cho họ vãn hồi lại trạng thái cũ.”
Theo các thống kê, thì hiện nay, bệnh tai biến mạch máu não là nguyên nhân giết chết người ta hàng thứ nhì. Những người may mắn thì có thể sống còn, nhưng phải mang tật nguyền suốt đời. Đó là một tai họa khủng khiếp có thể xảy đến cho một cá nhân. Nếu chúng ta có thể ghi nhớ phương pháp cho xuất huyết trên đây, để có thể giúp đỡ những nạn nhân của căn bệnh quái ác này, để áp dụng tức thời trên nạn nhân, thì chỉ trong một thời gian ngắn, bệnh nhân sẽ tỉnh lại và được phục hồi 100%.
Chúng tôi hy vọng là quí vị có thể phổ biến tài liệu này để bệnh tai biến mạch máu não không còn là một căn bệnh giết người như hiện nay nữa.

Sưu tầm 2007